Ngọn đèn trong hầm tối
Ngọn đèn trong hầm tối
Trong lòng đất sâu hun hút, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, một ngọn đèn dầu nhỏ vẫn âm thầm cháy. Người lính trẻ ngồi tựa lưng vào vách đất, tay run run viết từng dòng thư gửi về quê.
Ngoài kia, bom vẫn rơi, đất rung chuyển từng hồi. Nhưng trong căn hầm ấy, thời gian như lắng lại. Anh kể cho mẹ nghe về những đồng đội, về cánh rừng Trường Sơn, về những ngày hành quân không nghỉ.
Anh viết: “Mẹ ơi, nếu mai này con không về, mẹ đừng buồn… vì con đã sống một tuổi trẻ thật đẹp.”
Ngọn đèn nhỏ ấy không chỉ soi sáng trang giấy, mà còn thắp lên niềm tin – rằng dù trong bóng tối sâu nhất, con người vẫn có thể giữ được ánh sáng của hy vọng.



