Ngọn đèn trong hầm trú
Ngọn đèn trong hầm trú
Đêm ấy, tiếng bom rơi dày như mưa trút. Cả làng đã chui xuống hầm từ chiều, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét. Lan ôm chặt em trai, cố giữ cho nó khỏi run. Mỗi lần mặt đất rung lên, tim cô như muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Cha cô là du kích, đã đi mấy ngày chưa về. Mẹ thì đang ở trạm y tế đầu làng. Trong bóng tối, Lan thấy mình lớn lên từng giờ. Cô không còn là cô bé thích chơi ô ăn quan nữa, mà là người phải giữ bình tĩnh cho cả gia đình.
Bỗng một tiếng nổ lớn hơn mọi khi. Đất đá rơi lộp bộp xuống mái hầm. Em trai cô bật khóc. Lan siết chặt tay em, thì thầm: “Không sao đâu, chị ở đây.”
Cô nhớ lời cha: “Trong chiến tranh, sợ là điều bình thường. Nhưng đừng để nỗi sợ điều khiển mình.”
Lan nhắm mắt lại, cố tưởng tượng ngày hòa bình. Khi đó, sẽ không còn bom đạn, không còn phải chui xuống hầm. Cô sẽ đi học lại, em trai sẽ được chạy nhảy ngoài đồng.
Đêm kéo dài tưởng như vô tận. Nhưng rồi tiếng bom thưa dần. Một khoảng lặng hiếm hoi xuất hiện.
Lan mở mắt. Ánh đèn dầu vẫn cháy, yếu ớt nhưng kiên cường. Giống như con người nơi đây.
Cô mỉm cười. Trong lòng, một niềm tin nhỏ bé nhưng vững chắc nhen lên: họ sẽ sống sót. Và một ngày nào đó, ánh sáng sẽ trở lại.



