NGỌN ĐÈN TRONG HẦM TRÚ ẨN
Đêm Trường Sơn tối đặc. Bom vừa dội xong, đất đá còn rung lên từng chập. Trong căn hầm trú ẩn chật hẹp, chỉ còn lại một ngọn đèn dầu leo lét. Anh Ba – tiểu đội trưởng – bị mảnh bom sượt qua vai, máu thấm ướt áo. Cô Lan, y tá của đơn vị, quỳ bên anh, đôi tay run run nhưng ánh mắt thì bình tĩnh lạ thường. Ngoài kia, tiếng máy bay địch vẫn gầm rú, có thể quay lại bất cứ lúc nào

‘’ NGỌN ĐÈN TRONG HẦM TRÚ ẨN’’

Đêm Trường Sơn tối đặc. Bom vừa dội xong, đất đá còn rung lên từng chập. Trong căn hầm trú ẩn chật hẹp, chỉ còn lại một ngọn đèn dầu leo lét.
Anh Ba – tiểu đội trưởng – bị mảnh bom sượt qua vai, máu thấm ướt áo. Cô Lan, y tá của đơn vị, quỳ bên anh, đôi tay run run nhưng ánh mắt thì bình tĩnh lạ thường. Ngoài kia, tiếng máy bay địch vẫn gầm rú, có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Lan xé vội vạt áo mình làm băng. Đèn dầu chao nhẹ theo từng tiếng nổ xa. Anh Ba cắn răng chịu đau, mồ hôi lăn dài trên trán nhưng vẫn mỉm cười:
“Còn đường là còn đánh được em ạ.”
Lan khẽ gật đầu. Cô nhớ đến lời mẹ dặn ngày tiễn con đi thanh niên xung phong: “Bom đạn có thể phá núi, nhưng không phá được lòng người.”
Khi vết thương được băng xong, cả hai lặng im. Trên mặt đất phía trên, con đường vừa bị bom cày nát. Nhưng ngay trong đêm ấy, tiểu đội lại lặng lẽ bò lên, san đất, lấp hố, nối lại con đường cho đoàn xe kịp ra mặt trận.
Ngọn đèn dầu trong hầm đã tắt. Nhưng ngọn lửa trong lòng người lính thì chưa bao giờ tắt.

Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



