Ngọn Đèn Trong Hầm Trú Ẩn (2)
Giữa những ngày chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả một tổ dân quân và người dân địa phương. Câu chuyện thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1972, vùng quê ven sông nơi ông Trần Văn Hòa sinh sống thường xuyên hứng chịu các đợt oanh tạc. Mỗi khi còi báo động vang lên, người dân lại nhanh chóng xuống các hầm trú ẩn đã được đào từ trước.
Trong một trận bom kéo dài suốt đêm, hệ thống liên lạc giữa các hầm bị gián đoạn. Bóng tối bao trùm khiến nhiều người, đặc biệt là trẻ em, vô cùng hoảng sợ. Lúc ấy, bà cụ Nguyễn Thị Lan, một người dân trong làng, đã mang theo chiếc đèn dầu nhỏ duy nhất còn đủ nhiên liệu và đặt ở cửa hầm trung tâm.
Ánh sáng tuy yếu ớt nhưng có thể nhìn thấy từ các hầm lân cận. Nhờ đó, lực lượng dân quân xác định được vị trí tập kết an toàn và hướng dẫn người dân di chuyển khi cần thiết. Trong suốt đêm dài, ngọn đèn không chỉ giúp mọi người nhận biết đường đi mà còn mang lại cảm giác ấm áp, xua tan nỗi sợ hãi.
Ông Trần Văn Hòa kể rằng khi tiếng bom tạm ngớt, nhiều người đã nhìn về phía ánh đèn như nhìn thấy một lời nhắn nhủ rằng họ không đơn độc. Các dân quân thay phiên nhau bảo vệ khu vực hầm trú ẩn, trong khi người dân chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi.
Đến rạng sáng, trận bom kết thúc. Tất cả người dân trong khu hầm đều an toàn. Sau này, mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, ông Hòa vẫn nhớ rõ hình ảnh ngọn đèn dầu nhỏ bé nhưng kiên cường ấy. Theo ông, đó là biểu tượng của niềm tin và sức mạnh tinh thần đã giúp người dân vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất của thời hoa lửa.



