Ngọn đèn trong hầm trú ẩn (3)
Bà Trần Thị Lan đã trải qua tuổi thơ giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Quảng Trị. Ký ức về những đêm trú ẩn trong hầm và tinh thần đùm bọc của người dân địa phương vẫn còn in đậm trong tâm trí bà cho đến hôm nay.
Năm 1972, khi mới mười bảy tuổi, Lan cùng gia đình sống trong một ngôi làng nhỏ ở Quảng Trị. Những đợt bom liên tiếp khiến người dân phải đào hầm trú ẩn ngay cạnh nhà để bảo vệ tính mạng.
Mỗi khi tiếng còi báo động vang lên, mọi người lại nhanh chóng chạy xuống hầm. Dù cuộc sống thiếu thốn đủ bề, bà con trong xóm luôn quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau. Người có gạo chia gạo, người có khoai chia khoai, cùng động viên nhau vượt qua những ngày khó khăn.
Một buổi tối, trong lúc cả xóm đang trú ẩn, một em bé trong hầm bất ngờ lên cơn sốt cao. Không chút do dự, mẹ của Lan thắp chiếc đèn dầu nhỏ, cùng vài người hàng xóm đưa em bé đến trạm xá gần nhất. Dù nguy hiểm luôn rình rập, họ vẫn đặt sự an toàn của người khác lên trên nỗi sợ của bản thân.
May mắn thay, em bé đã qua cơn nguy kịch. Đối với Lan, hình ảnh ngọn đèn dầu leo lét trong đêm tối năm ấy không chỉ mang ánh sáng, mà còn tượng trưng cho tình người và niềm hy vọng giữa những mất mát của chiến tranh.
Nhiều năm đã trôi qua, bà Lan vẫn kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe như một lời nhắc nhở rằng: trong hoàn cảnh khó khăn nhất, lòng nhân ái và sự đoàn kết luôn là sức mạnh giúp con người vượt qua nghịch cảnh.



