Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Ngọn đèn trong hầm trú ẩn”

Câu chuyện kể về một người lính hậu cần trẻ trong thời chiến, đã dùng ánh sáng từ chiếc đèn dầu nhỏ bé để cứu sống đồng đội và giữ vững tinh thần cho cả một tổ phục kích trong những ngày bị vây hãm.

An Giang20/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, tại một khu vực rừng núi Quảng Trị, đơn vị của Nguyễn Văn Lâm bị địch pháo kích dữ dội và buộc phải rút xuống một hầm trú ẩn nhỏ giữa lòng đất đá.

Trong hầm chỉ còn lại vài người sống sót, lương thực cạn kiệt, nước uống khan hiếm, và quan trọng nhất là bóng tối kéo dài suốt nhiều ngày khiến tinh thần mọi người suy sụp.

Lâm khi đó mới 20 tuổi, là lính hậu cần, mang theo duy nhất một chiếc đèn dầu nhỏ đã gần hết nhiên liệu. Thay vì giữ cho riêng mình, anh quyết định thắp đèn vào mỗi đêm, dù chỉ còn vài giọt dầu ít ỏi.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn không chỉ giúp mọi người nhìn thấy nhau, mà còn trở thành “điểm tựa tinh thần” trong bóng tối đặc quánh của chiến tranh. Nhờ ánh sáng đó, họ có thể phân chia lương thực, chăm sóc thương binh và giữ liên lạc bằng ký hiệu.

Có một đêm, khi đèn gần tắt hẳn, Lâm đã dùng dầu từ chiếc đèn để soi đường cho một chiến sĩ bị thương nặng được đưa ra khỏi hầm đi cấp cứu. Anh nói:
“Đèn có thể tắt, nhưng người thì không thể bỏ lại.”

Sau nhiều ngày, lực lượng tiếp viện đến. Cả đơn vị được giải cứu. Chiếc đèn dầu khi ấy chỉ còn lại một cái bấc cháy dở, nhưng nó được xem như một “vật chứng sống” của sự kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn