Ngọn đèn trong hầm trú ẩn
Ông Nguyễn Văn Minh kể lại những ngày tháng sống trong vùng chiến sự khi còn là một cậu bé. Trong hoàn cảnh khó khăn, hình ảnh người mẹ thắp ngọn đèn dầu trong hầm trú ẩn đã trở thành ký ức không thể quên, tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho gia đình.
Năm 1967, khi tôi mới 15 tuổi, quê hương thường xuyên chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Mỗi khi có tiếng còi báo động vang lên, cả gia đình lại nhanh chóng xuống hầm trú ẩn phía sau nhà. Những ngày ấy, cuộc sống vô cùng thiếu thốn, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất là ngọn đèn dầu nhỏ mẹ thường thắp trong hầm.
Ánh đèn không sáng lắm, chỉ đủ để soi rõ khuôn mặt của từng người. Thế nhưng, trong bóng tối và tiếng bom đạn vọng từ xa, ngọn đèn ấy mang lại cảm giác ấm áp và bình yên lạ thường. Mẹ tôi thường kể chuyện, động viên các con cố gắng học tập và tin rằng chiến tranh rồi sẽ qua đi.
Có một đêm, tiếng nổ kéo dài khiến mọi người trong hầm đều lo lắng. Tôi thấy mẹ lặng lẽ che tay quanh ngọn đèn để ngọn lửa không bị tắt bởi luồng gió lùa qua cửa hầm. Hình ảnh ấy đã theo tôi suốt cuộc đời. Khi đó tôi hiểu rằng, dù hoàn cảnh khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn luôn cố gắng giữ gìn hy vọng.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tôi có dịp trở lại nơi từng đặt hầm trú ẩn ngày xưa. Hầm đã không còn, nhưng ký ức về ngọn đèn dầu và tình yêu thương của mẹ vẫn luôn hiện hữu. Đó là bài học về lòng kiên cường, sự đoàn kết và niềm tin vào tương lai mà tôi không bao giờ quên.



