Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Trong bóng tối chật hẹp, mọi người ngồi sát bên nhau, nghe tiếng bom nổ trên đầu. Có những đứa trẻ sợ hãi bật khóc. Khi đó, bác thường lấy chiếc bật lửa nhỏ, thắp lên một ngọn đèn dầu bé xíu.

Hải Phòng27/03/2026Nguyễn Văn Đạt (Phường Hồng Bàng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lương Văn Thắng, sống tại phường Hồng Bàng, từng trải qua những ngày bảo vệ thành phố trước các đợt ném bom ác liệt. Bác nhớ nhất là những đêm trú ẩn dưới hầm cùng người dân.

Trong bóng tối chật hẹp, mọi người ngồi sát bên nhau, nghe tiếng bom nổ trên đầu. Có những đứa trẻ sợ hãi bật khóc. Khi đó, bác thường lấy chiếc bật lửa nhỏ, thắp lên một ngọn đèn dầu bé xíu.

Ánh sáng yếu ớt ấy không đủ xua tan bóng tối, nhưng lại khiến mọi người bình tĩnh hơn. Bác kể chuyện, hát vài câu hát quen thuộc để trấn an lũ trẻ.

“Lúc đó, bác nghĩ mình không chỉ là người lính, mà còn phải là chỗ dựa tinh thần cho mọi người,” bác chia sẻ.

Một lần, bom rơi rất gần, đất đá rung chuyển. Ngọn đèn tắt phụt. Trong khoảnh khắc ấy, cả hầm im lặng đến nghẹt thở. Rồi bác lại châm lửa, ánh sáng lại hiện lên, như một niềm hy vọng nhỏ bé.

Sau này, khi chiến tranh qua đi, bác vẫn giữ thói quen thắp đèn mỗi tối. Với bác, ngọn đèn không chỉ là ánh sáng, mà còn là biểu tượng của niềm tin – rằng dù trong hoàn cảnh nào, con người vẫn có thể sưởi ấm nhau bằng tình thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn