Bài viết

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn dầu nhỏ trong hầm trú ẩn đã trở thành biểu tượng của niềm tin, sự đoàn kết và hy vọng của cả một xóm nhỏ. Qua lời kể của ông Nguyễn Văn Hòa, câu chuyện tái hiện tinh thần vượt khó của người dân trong thời hoa lửa.

Đồng Tháp07/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa mưa năm 1968, tôi khi ấy mới mười sáu tuổi. Quê tôi là một vùng nông thôn thường xuyên chịu ảnh hưởng của chiến sự. Mỗi khi còi báo động vang lên, mọi người lại nhanh chóng xuống hầm trú ẩn.

Trong căn hầm chật hẹp ấy có một ngọn đèn dầu nhỏ. Dù ánh sáng yếu ớt, nó vẫn đủ để soi gương mặt của từng người. Người lớn động viên trẻ nhỏ, các cụ già kể chuyện quê hương, còn thanh niên thay nhau canh gác và giúp đỡ những gia đình có người già, trẻ em.

Có một đêm mưa rất lớn, nước bắt đầu tràn vào hầm. Mọi người cùng nhau dùng bao cát ngăn nước, người khỏe giúp người yếu, không ai bị bỏ lại phía sau. Khi cơn nguy hiểm qua đi, ngọn đèn dầu vẫn còn cháy. Nhìn ánh sáng ấy, ai cũng cảm thấy lòng mình ấm lại.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Nhiều năm sau, mỗi lần trở về quê cũ, tôi vẫn nhớ hình ảnh ngọn đèn nhỏ trong hầm trú ẩn. Nó không chỉ là ánh sáng giữa đêm tối mà còn là biểu tượng của tình người, của sự sẻ chia và niềm hy vọng rằng rồi sẽ có ngày đất nước được bình yên.

Đến hôm nay, tôi vẫn kể câu chuyện ấy cho con cháu nghe để các thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được xây dựng từ lòng dũng cảm, sự đoàn kết và khát vọng về một cuộc sống yên bình của biết bao người dân trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn