Cựu chiến binh

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn Những năm chiến tranh ác liệt, làng nhỏ ven sông ngày nào cũng rung chuyển bởi tiếng bom. Ban đêm, cả làng tắt đèn, chỉ còn ánh sao le lói trên bầu trời đen đặc khói lửa. Trong căn hầm đất chật hẹp sau vườn, bà Tư ôm chặt đứa cháu nội mới lên sáu. Cha mẹ em đã theo bộ đội, bặt tin đã lâu. Mỗi lần máy bay gầm rú trên đầu, thằng bé run lên, dụi mặt vào ngực bà. “Đừng sợ con,” bà Tư thì thầm, giọng run nhưng vẫn ấm, “bom đạn rồi cũng qua, đất mình còn, người mình còn.”

Thanh Hóa30/01/2026Lê Xuân Hân2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn trong hầm trú ẩn

Những năm chiến tranh ác liệt, làng nhỏ ven sông ngày nào cũng rung chuyển bởi tiếng bom. Ban đêm, cả làng tắt đèn, chỉ còn ánh sao le lói trên bầu trời đen đặc khói lửa.

Trong căn hầm đất chật hẹp sau vườn, bà Tư ôm chặt đứa cháu nội mới lên sáu. Cha mẹ em đã theo bộ đội, bặt tin đã lâu. Mỗi lần máy bay gầm rú trên đầu, thằng bé run lên, dụi mặt vào ngực bà.

“Đừng sợ con,” bà Tư thì thầm, giọng run nhưng vẫn ấm, “bom đạn rồi cũng qua, đất mình còn, người mình còn.”

Trong hầm chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ. Bà không dám thắp sáng, chỉ khẽ che bấc để ánh lửa vừa đủ soi gương mặt lấm lem của cháu. Ánh đèn ấy không chỉ xua bóng tối, mà còn giữ lại niềm tin giữa những ngày khốc liệt nhất.

Có đêm, tiếng bom rơi rất gần. Đất đá đổ xuống, ngọn đèn chao đảo suýt tắt. Bà Tư vội che tay, thì thầm như nói với chính mình:

“Đèn còn là làng còn…”

Sáng hôm sau, khi tiếng máy bay im hẳn, bà dắt cháu chui lên khỏi hầm. Trước mắt họ, ngôi làng tan hoang, nhưng lá cờ đỏ sao vàng vẫn còn treo trên ngọn tre đầu xóm, phấp phới trong nắng sớm.

Thằng bé ngước nhìn, đôi mắt sáng lên:

“Bà ơi, mình thắng rồi hả bà?”

Bà Tư mỉm cười, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo:

“Ừ… rồi sẽ thắng con à. Nhất định sẽ thắng.”

Ngọn đèn trong hầm tối hôm nào, chính là ánh sáng dẫn họ đi qua chiến tranh — ánh sáng của lòng yêu nước, của niềm tin và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn