Ngọn Đèn Trong Hang Đá
Năm 1970, trên đỉnh đèo Phu La Nhích thuộc tuyến đường Trường Sơn, đơn vị thanh niên xung phong của Hà nhận nhiệm vụ giữ vững mạch máu giao thông. Đèo cao, vực sâu, lại là tọa độ lửa bị máy bay địch đánh phá ngày đêm không ngớt.
Trong một trận oanh kích dữ dội, Hà bị thương nặng ở đầu do mảnh bom găm trúng. Đồng đội đưa anh vào một hang đá nhỏ bên vách núi để ẩn nấp và chờ quân y đến.Trời tối dần, cái lạnh của núi rừng Trường Sơn ập tới. Hà lơ mơ tỉnh dậy, vết thương đau nhức nhối khiến anh kiệt sức. Bên cạnh anh là ngọn đèn bão nhỏ thắp bằng dầu hỏa lù mù, cùng cô thanh niên xung phong tên Thảo đang ngồi canh trực."Anh Hà, ráng lên anh! Sắp có y tá tới rồi!", Thảo khẽ nói, giọng run lên vì lo lắng.Hà mỉm cười yếu ớt. Anh biết tình trạng của mình. Anh với tay lấy cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo, dùng chút sức tàn rút chiếc bút bi dắt ở nắp túi. Hà nắn nót viết từng chữ rất chậm: "Gửi mẹ yêu. Con vẫn khỏe. Ở đây đồng đội thương con nhiều lắm. Mẹ ở quê giữ gìn sức khỏe, chờ ngày chiến thắng con về...".Nét chữ nghiêng ngả, nhòe đi vì những giọt mồ hôi lạnh ngắt tuôn ra trên trán anh. Hà gấp nhỏ tờ giấy, run rẩy trao cho Thảo: "Thảo... nếu anh không về được... nhờ em gửi về quê... cho mẹ anh nhé...".Nói xong câu ấy, bàn tay anh buông thõng. Hà đã hy sinh ngay trong lòng hang đá lạnh lẽo khi bức thư còn chưa kịp ráo mực. Anh ra đi thanh thản, trên môi vẫn vương một nụ cười nhẹ.Chiến tranh kết thúc, Thảo may mắn sống sót trở về. Suốt mấy mươi năm, bà giữ gìn bức thư ấy như một báu vật vô giá. Phải đến năm 2005, sau nhiều nỗ lực tìm kiếm, bà mới tìm về được một làng quê nghèo ở Hà Nam để trao lại bức thư cho người mẹ của Hà.Mẹ của Hà lúc này đã ngoài chín mươi tuổi, đôi mắt đã lòa không còn nhìn rõ chữ. Bà áp bức thư của con trai vào ngực, những giọt nước mắt muộn màng lăn dài trên gò má nhăn nheo. Đối với người mẹ, bức thư ấy chính là một phần máu thịt của con, là ngọn đèn sáng mãi sưởi ấm tâm hồn bà suốt những năm tháng cô đơn chờ đợi.



