“Ngọn đèn trong hang đá”
Ở một cung đường ác liệt của Trường Sơn, có tổ nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trực thông tin liên lạc. Trong hang đá nhỏ luôn có một ngọn đèn dầu leo lét. Người trực chính là chị Hạnh — cô gái quê Quảng Bình. Đêm nào chị cũng thức trắng để nhận tín hiệu điện thoại từ các trọng điểm báo về: — “Đường an toàn.” — “Có bom tọa độ.” — “Xe có thể qua.” Một đêm mưa lớn, đường dây bị đứt giữa trọng điểm đang bị đánh phá. Nếu không nối lại kịp, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Chị Hạnh khoác
Ở một cung đường ác liệt của Trường Sơn, có tổ nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trực thông tin liên lạc.
Trong hang đá nhỏ luôn có một ngọn đèn dầu leo lét. Người trực chính là chị Hạnh — cô gái quê Quảng Bình.
Đêm nào chị cũng thức trắng để nhận tín hiệu điện thoại từ các trọng điểm báo về:
— “Đường an toàn.”
— “Có bom tọa độ.”
— “Xe có thể qua.”
Một đêm mưa lớn, đường dây bị đứt giữa trọng điểm đang bị đánh phá. Nếu không nối lại kịp, đoàn xe phía sau sẽ gặp nguy hiểm.
Chị Hạnh khoác áo mưa lao ra ngoài. Đồng đội giữ lại:
— “Bom còn chưa ngớt!”
Chị nói:
— “Nếu mình chậm một phút, có khi nhiều người hy sinh.”
Giữa màn mưa bom, chị lần theo dây điện giữa bùn đất để nối từng đoạn dây bị đứt.
Đêm ấy, đoàn xe vượt trọng điểm an toàn.
Nhưng sáng hôm sau, đồng đội chỉ còn thấy chiếc đèn pin và cuộn dây điện nằm bên vệ đường đỏ.
Ngọn đèn trong hang đá vẫn cháy suốt nhiều đêm sau đó như thay chị tiếp tục canh đường cho những đoàn xe ra trận.


