Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn đèn trong hang đá của Anh hùng liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại chiến trường Quảng Ngãi có một nữ bác sĩ trẻ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Đó là Đặng Thùy Trâm, người sau này được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, tại chiến trường Quảng Ngãi có một nữ bác sĩ trẻ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Đó là Đặng Thùy Trâm, người sau này được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức, Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội. Năm 1966, khi cuộc chiến đang ở giai đoạn ác liệt, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Chị được phân công làm bác sĩ tại một bệnh xá dã chiến ở Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – nơi thường xuyên bị bom đạn cày xới.

Bệnh xá của chị chỉ là một căn hầm hoặc hang đá giữa rừng. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế thiếu thốn, nhiều khi chỉ có vài chiếc băng, ít thuốc giảm đau và ánh sáng le lói của chiếc đèn dầu. Nhưng mỗi khi thương binh được cáng vào, Đặng Thùy Trâm luôn làm việc quên mình. Có những đêm chị thức trắng để phẫu thuật cho thương binh dưới ánh đèn mờ, vừa làm vừa động viên họ cố gắng vượt qua cơn đau.

Đồng đội kể rằng chị rất nghiêm khắc trong công việc nhưng lại vô cùng giàu lòng trắc ẩn. Khi nghe tiếng máy bay địch quần thảo trên đầu, chị thường đứng trước cửa hầm để quan sát và chuẩn bị sẵn sàng di chuyển thương binh nếu bom rơi gần. Với chị, bảo vệ thương binh là nhiệm vụ thiêng liêng nhất.

Giữa chiến trường khốc liệt, Đặng Thùy Trâm vẫn giữ thói quen viết nhật ký. Trong cuốn sổ nhỏ, chị ghi lại những ngày tháng gian khổ, nỗi nhớ gia đình, và cả niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Chị từng viết rằng: “Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”.

Ngày 22/6/1970, trong một chuyến công tác qua vùng rừng Đức Phổ, chị đã hy sinh khi mới 27 tuổi. Hai cuốn nhật ký của chị rơi vào tay một sĩ quan Mỹ, nhưng người này đã không tiêu hủy vì cảm phục những dòng chữ chân thành của nữ bác sĩ trẻ.

Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm được trao lại cho gia đình và xuất bản. Những trang viết giản dị ấy đã khiến hàng triệu người xúc động, giúp họ hiểu rõ hơn về tinh thần và lý tưởng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa.

Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là câu chuyện của một bác sĩ nơi chiến trường mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái, dũng cảm và niềm tin vào độc lập, tự do của dân tộc. Trong ký ức của đồng đội và nhân dân, chị vẫn như ngọn đèn nhỏ cháy sáng giữa rừng sâu năm ấy – lặng lẽ nhưng bền bỉ, soi sáng con đường của những người đi qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn