Bài viết

“Ngọn đèn trong hang đá Khe Sanh”

Câu chuyện ghi lại ký ức của một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Khe Sanh (Quảng Trị), nơi bom đạn dày đặc nhưng tinh thần người lính vẫn luôn sáng như ngọn đèn trong đêm tối.

Đắk Lắk10/05/2026Nguyễn Ngọc An Nhi (Trường Hà Huy Tập)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Tám từng là chiến sĩ thông tin trong chiến dịch Khe Sanh năm 1968. Ông kể rằng, đơn vị của ông phải trú ẩn trong một hang đá nhỏ giữa rừng Trường Sơn để tránh pháo kích liên tục từ máy bay.

Trong hang tối gần như không có ánh sáng, mỗi tối chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ được thay nhau giữ gìn. Ông Tám nhớ rõ, có những đêm đèn gần tắt, mọi người phải chia nhau từng giọt dầu còn sót lại để giữ ánh sáng không tắt hẳn.

Ông nói:

“Không phải vì ánh sáng mà chúng tôi cần ngọn đèn. Mà vì nếu nó tắt, chúng tôi dễ thấy mình cô đơn giữa chiến tranh.”

Một lần, sau một trận bom dữ dội, hang đá bị rung mạnh, đất đá rơi xuống che gần hết lối ra. Cả đơn vị phải đào bới suốt nhiều giờ để thoát ra ngoài. Khi mọi người kiệt sức, ngọn đèn dầu vẫn còn le lói cháy.

Ông Tám nhớ mãi hình ảnh ấy. Sau này khi hòa bình, ông trở lại Khe Sanh, đứng giữa vùng đất cũ, ông nói rằng điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là ngọn đèn nhỏ không bao giờ tắt trong hang đá tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn