Ngọn Đèn Trong Hang Núi
rần Thị Mai là nữ y tá quân y tại một trạm cứu thương ở Hà Giang. Trạm nằm sâu trong hang núi đá để tránh pháo kích.
Cuộc sống nơi đây vô cùng thiếu thốn. Điện không có, thuốc men khan hiếm, mọi sinh hoạt đều dựa vào những chiếc đèn dầu nhỏ.
Mai mới ngoài hai mươi tuổi nhưng đã quen với cảnh thức trắng nhiều đêm chăm sóc thương binh.
Một lần, đơn vị đưa về một chiến sĩ bị thương rất nặng tên Phạm Quốc Khánh. Mảnh pháo găm vào ngực khiến anh liên tục mê man.
Suốt ba ngày đêm, Mai gần như không ngủ. Cô thay băng, đút từng thìa cháo và động viên người lính trẻ cố gắng sống.
Đêm cuối cùng, dầu trong đèn gần cạn hết.
Khánh nhìn ánh đèn leo lét rồi nói nhỏ:
“Chị Mai, nếu em không qua khỏi, chị nhắn mẹ em đừng buồn...”
Mai nghẹn giọng:
“Em sẽ sống để tự về nói với mẹ.”
Nhờ sự tận tình của cô y tá trẻ, Khánh dần qua cơn nguy kịch.
Nhiều năm sau chiến tranh, Phạm Quốc Khánh trở lại Hà Giang tìm thăm Mai.
Lúc gặp lại, người cựu binh xúc động nói:
“Năm đó, ngọn đèn trong hang núi và tấm lòng của chị đã giữ mạng sống cho tôi.”


