Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn trong lán số 87

Câu chuyện về một cô thanh niên xung phong giữ ngọn đèn dầu trong lán trạm giữa mưa bom bão đạn, để giữ đường sống cho những đoàn xe ra tiền tuyến.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Lan, từng là thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của chúng tôi đơn giản mà nặng nề: giữ đường, thông tuyến, và đảm bảo ánh sáng cho những đoàn xe đi trong đêm.

Lán của tôi nằm ở một đoạn đường cua nguy hiểm, nơi xe tải thường phải dừng lại để tránh bom. Chúng tôi đặt tên điểm trực của mình là “lán số 87”.

Ở đó, thứ quan trọng nhất không phải súng đạn, mà là một ngọn đèn dầu.

Đêm ấy mưa rất lớn. Gió quật vào rừng như muốn xé cả bầu trời. Tôi ngồi trong lán, tay che chặt ngọn đèn vì chỉ cần nó tắt, cả đoạn đường phía sau sẽ chìm vào bóng tối.

Rồi tiếng bom nổ vang lên. Đất rung chuyển. Một mảnh bom rơi trúng gần lán, làm mái lá sập xuống một nửa. Đồng đội bảo tôi rút, nhưng tôi không thể rời ngọn đèn.

“Đèn còn thì đường còn,” tôi nghĩ vậy.

Tôi lấy thân mình che cho ngọn lửa nhỏ, mặc cho khói bụi và gió tạt vào mặt. Có lúc tưởng như nó sắp tắt hẳn, nhưng rồi lại bùng lên yếu ớt.

Suốt đêm đó, tôi không rời khỏi chiếc đèn.

Đến gần sáng, đoàn xe cuối cùng vượt qua an toàn. Khi ánh bình minh ló rạng, tôi mới nhận ra bàn tay mình đã run đến mức không còn cảm giác.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở lại nơi ấy. Lán số 87 không còn nữa, con đường cũng đã được mở rộng. Nhưng trong ký ức của tôi, vẫn luôn có một ngọn đèn nhỏ cháy giữa đêm Trường Sơn – không phải vì dầu, mà vì những con người đã giữ nó bằng tất cả sức mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn