Bài viết

ngọn đèn trong lòng địa đạo

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
ngọn đèn trong lòng địa đạo

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Củ Chi được mệnh danh là “đất thép thành đồng” bởi tinh thần chiến đấu kiên cường của quân và dân nơi đây. Dưới lòng đất chằng chịt những đường hầm bí mật, biết bao chiến sĩ cách mạng đã sống, chiến đấu và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về cô giáo trẻ Nguyễn Thị Hòa – người thắp sáng lớp học trong lòng địa đạo – đã trở thành ký ức đẹp về lòng yêu nước và khát vọng giữ gìn con chữ giữa chiến tranh.

Nguyễn Thị Hòa sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Từ nhỏ, chị đã yêu thích việc học và mơ ước trở thành cô giáo. Nhưng chiến tranh kéo dài khiến cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Trường học nhiều lần bị bom đạn tàn phá, trẻ em phải sống trong cảnh thiếu thốn và sợ hãi.

Chứng kiến nhiều đứa trẻ thất học vì chiến tranh, chị Hòa luôn day dứt trong lòng. Chị tin rằng dù bom đạn có khốc liệt đến đâu thì tri thức vẫn là ánh sáng không thể bị dập tắt.

Năm 1969, chị tham gia lực lượng cách mạng tại địa đạo Củ Chi. Ngoài nhiệm vụ liên lạc và hỗ trợ hậu cần, chị còn mở những lớp học bí mật dành cho trẻ em trong vùng căn cứ.

Lớp học của chị nằm sâu dưới lòng địa đạo. Đó chỉ là một căn hầm nhỏ được chống bằng tre, đủ chỗ cho vài chục học sinh ngồi san sát bên nhau. Bàn học được ghép từ những tấm gỗ cũ, còn bảng đen chỉ là miếng ván được quét than.

Mỗi buổi học diễn ra trong ánh đèn dầu leo lét. Trên đầu họ, tiếng bom nổ vẫn rung chuyển mặt đất. Có lúc bụi đất từ trần hầm rơi xuống trang vở, nhưng lũ trẻ vẫn chăm chú nghe cô giảng bài.

Chị Hòa thường nói với học sinh:
“Chiến tranh rồi sẽ qua đi, nhưng cái chữ sẽ theo các em suốt cuộc đời.”

Những lời nói giản dị ấy đã tiếp thêm động lực cho biết bao đứa trẻ giữa hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến tranh.

Ban ngày, chị cùng đồng đội làm nhiệm vụ trong căn cứ. Đêm xuống, chị lại chuẩn bị bài giảng, chép từng trang tài liệu cũ để dạy học. Thiếu giấy, các em nhỏ phải viết lên những tấm bảng gỗ hoặc tận dụng từng mảnh giấy đã dùng một mặt.

Dù cuộc sống gian khổ, tiếng đánh vần của lũ trẻ vẫn vang lên đều đặn trong lòng địa đạo. Với họ, lớp học nhỏ ấy chính là nơi nuôi dưỡng hy vọng về một ngày hòa bình.

Một buổi chiều năm 1970, quân địch mở cuộc càn quét lớn vào khu vực căn cứ Củ Chi. Máy bay trực thăng bay rền trên bầu trời, tiếng súng nổ vang khắp nơi. Người dân và các chiến sĩ nhanh chóng xuống địa đạo trú ẩn.

Lúc ấy, lớp học của chị Hòa vẫn còn nhiều em nhỏ chưa kịp di chuyển sang khu vực an toàn. Không chút do dự, chị bình tĩnh hướng dẫn các em đi theo đường hầm bí mật.

Trong lúc đưa học sinh rời khỏi lớp học, một đoạn địa đạo phía sau bất ngờ bị sập do bom nổ gần đó. Khói bụi mù mịt khiến nhiều em hoảng loạn bật khóc.

Chị Hòa vừa động viên các em vừa cố dùng tay đào đất mở đường thoát. Dù đôi tay bật máu, chị vẫn kiên quyết không bỏ lại học sinh nào phía sau.

Sau nhiều giờ căng thẳng, tất cả các em nhỏ đều được đưa ra nơi an toàn. Nhưng trong lúc quay lại kiểm tra lần cuối, một đợt bom khác tiếp tục dội xuống khiến đoạn hầm sập hoàn toàn.

Đồng đội và người dân đã cố gắng tìm kiếm suốt nhiều giờ liền. Khi đưa được chị Hòa ra ngoài, chị đã hy sinh trong tư thế vẫn ôm chặt chiếc túi đựng sách và tập vở của học sinh.

Sự hy sinh của chị khiến cả căn cứ nghẹn ngào xúc động. Những đứa trẻ từng được chị dạy học đã bật khóc khi nghe tin cô giáo không còn nữa.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều học sinh năm xưa đã trưởng thành và tiếp tục theo đuổi con đường học tập. Có người trở thành giáo viên, bác sĩ, kỹ sư… nhưng tất cả đều luôn nhớ về cô giáo trẻ đã dành cả tuổi xuân để giữ ánh sáng tri thức giữa chiến tranh.

Câu chuyện về chị Nguyễn Thị Hòa là biểu tượng đẹp của tinh thần vượt khó, lòng yêu nghề và sự hy sinh cao cả của con người Việt Nam thời hoa lửa. Giữa bom đạn khốc liệt, chị vẫn tin vào tương lai và kiên trì gieo những hạt mầm tri thức cho thế hệ mai sau.

Ngày nay, khi được học tập trong điều kiện đầy đủ và hòa bình, mỗi học sinh càng cần biết trân trọng hơn giá trị của con chữ và ghi nhớ công lao của những người đã hy sinh để bảo vệ tương lai cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn