Ngọn Đèn Trong Mưa
Mùa mưa năm 1972. Trên tuyến đường Trường Sơn, đêm tối đặc quánh như mực. Mưa rơi xối xả, hòa cùng tiếng bom rền. Cả đại đội vận tải đang bám đường, đưa hàng ra tiền tuyến.
Giữa cơn mưa ấy, Hòa — cô gái giao liên nhỏ bé, dáng gầy nhưng nhanh nhẹn — cắm cúi dắt chiếc xe đạp thồ chở đầy đạn dược. Bùn ngập đến đầu gối, bánh xe nặng trĩu, nhưng cô vẫn nghiến răng đẩy đi.
Phía trước là anh Tuấn, tiểu đội trưởng, người mà Hòa vẫn gọi vui là “ngọn đèn giữa rừng”. Bởi dù đêm tối hay mưa bom, anh vẫn là người đi đầu, tay cầm chiếc đèn bão nhỏ, soi đường cho cả đơn vị.
Bất ngờ, tiếng máy bay gầm lên. Bom rơi. Cả đất trời rung chuyển.
Khi khói tan, Hòa mở mắt ra, chỉ thấy mảnh đèn bão vỡ vụn trên đất, ánh lửa leo lét tắt dần. Anh Tuấn nằm đó, nửa người phủ đất.
Hòa gào lên, chạy đến, cố kéo anh dậy. Máu trộn với nước mưa, đỏ loang cả áo cô.
Tuấn mở mắt, mấp máy:
— “Đừng… để đoàn đứt quãng… đèn… phải sáng…”
Anh khẽ mỉm cười, rồi lịm đi.
Đêm ấy, Hòa gom từng mảnh đèn, dùng dây thép buộc lại, che bằng lá rừng, thắp sáng nó bằng một chút dầu sót lại trong ba lô. Cô cột chiếc đèn méo mó ấy lên đầu xe, tiếp tục đẩy hàng đi qua suối, qua bom.
Ánh đèn yếu ớt nhưng vẫn cháy, như một lời hứa không lời giữa hai người, giữa bao con người đang sống và ngã xuống trong thời hoa lửa.
Sáng hôm sau, cả đoàn vượt qua được trọng điểm. Người chỉ huy mới hỏi:
— “Ai thắp đèn đi suốt đêm qua?”
Một chiến sĩ đáp khẽ:
— “Cô Hòa. Cô mang ánh đèn của anh Tuấn.”
Mọi người lặng im. Trong làn sương mờ, ngọn đèn vẫn lập lòe — một vệt sáng nhỏ bé, nhưng đủ soi rực cả con đường Trường Sơn.



