NGỌN ĐÈN TRONG MƯA BOM
Bà Nguyễn Thị Lan là một nữ thanh niên xung phong từng tham gia mở đường và cứu thương trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở miền Nam. Dù tuổi đời còn rất trẻ, bà đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh của đồng đội giữa “thời hoa lửa” nhưng vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
NGỌN ĐÈN TRONG MƯA BOM
Năm ấy, Lan vừa tròn mười tám tuổi. Cô gái nhỏ quê miền Tây gác lại mái trường và những buổi chiều thả diều bên cánh đồng để khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong. Trong balô của Lan chỉ có vài bộ quần áo cũ, một quyển sổ tay và chiếc đèn dầu nhỏ mẹ đưa trước ngày lên đường.
Mặt trận những năm ấy khốc liệt hơn bất cứ điều gì Lan từng tưởng tượng. Ban ngày đào hầm, tải đạn, mở đường; ban đêm lại cùng đồng đội cáng thương binh băng qua rừng tối. Bom đạn dội xuống liên tục, đất đá rung chuyển như muốn nuốt chửng tất cả.
Có một đêm mưa tầm tã, đơn vị nhận lệnh đưa thương binh vượt qua đoạn đường vừa bị đánh phá. Giữa màn mưa trắng xóa, ánh đèn pin đều đã tắt để tránh máy bay phát hiện. Chỉ còn chiếc đèn dầu nhỏ của Lan được che kín bằng tấm áo mưa, soi le lói từng bước chân.
Một tiếng nổ lớn vang lên phía trước. Đất đá đổ xuống chắn ngang con đường. Một đồng đội của Lan bị thương nặng ở chân, máu hòa cùng nước mưa đỏ thẫm. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Lan đã quỳ xuống, dùng chính chiếc khăn rằn của mình băng vết thương cho đồng đội rồi cõng anh vượt qua đoạn đường sạt lở.
Suốt nhiều giờ liền, cô gái nhỏ vẫn giữ chặt chiếc đèn dầu trước ngực. Ánh sáng yếu ớt ấy đã dẫn cả tổ cứu thương vượt qua cánh rừng đầy bom đạn trong đêm.
Sau này, khi hòa bình lập lại, nhiều người hỏi Lan điều gì khiến bà nhớ nhất về chiến tranh. Bà chỉ cười hiền rồi nói: “Không phải tiếng bom… mà là ánh mắt của đồng đội khi nhìn thấy ánh đèn còn sáng giữa đêm mưa.”
Chiếc đèn dầu năm xưa giờ đã cũ, lớp kính ám màu thời gian. Nhưng với bà Lan, đó là ngọn đèn của niềm tin, của tuổi trẻ và của một thời hoa lửa không bao giờ quên.



