Ngọn Đèn Trong Mưa Đạn
Câu chuyện kể về một đêm mưa năm 1971, khi ông Trần Văn Hòa nhận nhiệm vụ dẫn đường cho một tổ cán bộ vượt qua khu vực đang bị địch kiểm soát gắt gao. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, sự dũng cảm và tinh thần đồng đội đã giúp họ hoàn thành nhiệm vụ, góp phần giữ vững tuyến liên lạc quan trọng của lực lượng cách mạng.
Đêm ấy, mưa như trút nước. Những cơn gió biển rít lên từng hồi, quất vào mặt đau rát. Ông Trần Văn Hòa khi đó mới 23 tuổi, là một chiến sĩ giao liên quen thuộc với từng lối mòn, từng bụi cây trong vùng. Khoảng chín giờ tối, ông nhận lệnh đưa một tổ cán bộ gồm bốn người vượt qua cánh đồng trống để đến căn cứ phía sau dãy đồi cát. Con đường này rất nguy hiểm vì thường xuyên có các đợt tuần tra và pháo kích bất ngờ. Đi được nửa đường, ánh pháo sáng bất ngờ bùng lên giữa bầu trời. Cả tổ nhanh chóng nằm rạp xuống mặt đất. Trong ánh sáng chói lòa, họ phát hiện phía trước có một toán lính đang di chuyển. Không thể quay lại, ông Hòa quyết định dẫn mọi người men theo một con mương nhỏ ngập nước. Nước lạnh buốt ngập đến ngực, nhưng tất cả vẫn lặng lẽ tiến về phía trước. Suốt nhiều giờ đồng hồ, họ gần như không nói một lời. Gần sáng, khi chỉ còn cách căn cứ vài trăm mét, tiếng súng bất ngờ vang lên phía sau. Một đồng chí trong tổ bị thương nhẹ ở vai. Ông Hòa cùng hai người khác thay nhau dìu đồng đội, tiếp tục vượt qua đoạn đường cuối cùng. Khi những tia nắng đầu tiên xuất hiện, cả tổ đã đến nơi an toàn. Những tài liệu và thuốc men mang theo được bàn giao đầy đủ cho đơn vị đang làm nhiệm vụ. Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại đêm mưa ấy, ông Trần Văn Hòa vẫn nhớ rõ cảm giác lạnh buốt của dòng nước, tiếng pháo sáng xé ngang bầu trời và ánh mắt quyết tâm của những người đồng đội. Ông thường nói: "Trong chiến tranh, điều quý giá nhất không phải là chiến công, mà là tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình." Câu chuyện của ông là một minh chứng cho lòng dũng cảm, sự kiên cường và tinh thần đoàn kết của những con người đã sống và chiến đấu trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.


