NGỌN ĐÈN TRƯỚC HIÊN NHÀ
NGỌN ĐÈN TRƯỚC HIÊN NHÀ Mỗi tối, trước hiên nhà nhỏ ở cuối làng, mẹ tôi luôn thắp một ngọn đèn dầu. Mẹ bảo thắp đèn để tôi đi làm xa có nhớ đường về. Dù tôi biết mẹ không nhìn thấy tôi, ngọn đèn ấy vẫn cháy đều đặn suốt bao năm. Ngày tôi rời quê, mẹ tiễn tôi ra đầu làng. Dáng mẹ nhỏ bé giữa con đường dài hun hút. Tôi ngoái lại, thấy ngọn đèn leo lét trước hiên, lòng chợt nhói lên. Thành phố ồn ào cuốn tôi đi, nhưng mỗi lần mệt mỏi, hình ảnh ngọn đèn của mẹ lại hiện về. Năm ấy tôi về muộn. Đêm
NGỌN ĐÈN TRƯỚC HIÊN NHÀ
Mỗi tối, trước hiên nhà nhỏ ở cuối làng, mẹ tôi luôn thắp một ngọn đèn dầu. Mẹ bảo thắp đèn để tôi đi làm xa có nhớ đường về. Dù tôi biết mẹ không nhìn thấy tôi, ngọn đèn ấy vẫn cháy đều đặn suốt bao năm.
Ngày tôi rời quê, mẹ tiễn tôi ra đầu làng. Dáng mẹ nhỏ bé giữa con đường dài hun hút. Tôi ngoái lại, thấy ngọn đèn leo lét trước hiên, lòng chợt nhói lên. Thành phố ồn ào cuốn tôi đi, nhưng mỗi lần mệt mỏi, hình ảnh ngọn đèn của mẹ lại hiện về.
Năm ấy tôi về muộn. Đêm khuya, con đường làng tối mịt, nhưng từ xa tôi vẫn thấy ánh đèn quen thuộc. Mẹ ngồi trước hiên, lưng còng hơn xưa. Tôi hiểu, có những tình yêu không bao giờ tắt, giống như ngọn đèn mẹ thắp suốt đời chờ con.



