Ngọn đèn trước hiên nhà
Câu chuyện kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Năm – người mẹ đã tiễn hai người con trai lên đường bảo vệ Tổ quốc và mãi mãi không đón được các con trở về. Dù mang nỗi đau mất mát lớn lao, mẹ vẫn một lòng son sắt với cách mạng, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí kiên cường của phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.
Trong những lần đến thăm các gia đình chính sách, bà Nguyễn Thị Lan luôn nhớ về một người mẹ đặc biệt – Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Năm.
Ngôi nhà của mẹ nằm cuối con đường làng, đơn sơ nhưng luôn gọn gàng, sạch sẽ. Trước hiên nhà có một chiếc đèn dầu cũ kỹ được mẹ gìn giữ suốt nhiều năm.
Bà Lan kể:
"Mỗi lần đến thăm, tôi đều thấy mẹ ngồi bên ngọn đèn ấy. Mẹ bảo rằng ngày xưa mỗi đêm đều thắp đèn chờ các con trở về."
Những năm chiến tranh ác liệt, mẹ Năm có hai người con trai đều tham gia cách mạng.
Ngày người con cả lên đường nhập ngũ, mẹ lặng lẽ gói cho con ít gạo rang và dặn:
"Con đi đánh giặc, nhớ giữ gìn sức khỏe. Nếu phải hy sinh thì cũng phải sống xứng đáng với quê hương."
Vài năm sau, người con thứ hai cũng viết đơn tình nguyện ra chiến trường.
Lần ấy, nhiều người khuyên mẹ giữ lại một người con để chăm sóc tuổi già.
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
"Nếu ai cũng giữ con mình ở nhà thì ai sẽ bảo vệ đất nước?"
Thời gian trôi qua.
Những lá thư từ chiến trường thưa dần.
Rồi một ngày, đơn vị báo tin người con cả đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến ác liệt.
Cầm tờ giấy báo tử trên tay, mẹ lặng người rất lâu.
Đêm hôm ấy, ngọn đèn dầu trước hiên nhà sáng đến tận sáng.
Mẹ không khóc thành tiếng.
Mẹ chỉ ngồi lặng lẽ nhìn vào khoảng không xa xăm.
Ít năm sau, nỗi đau lại một lần nữa giáng xuống khi người con thứ hai cũng ngã xuống vì độc lập dân tộc.
Người làng ai cũng thương mẹ.
Mọi người lo rằng mẹ sẽ gục ngã trước mất mát quá lớn.
Nhưng không.
Mẹ vẫn tiếp tục tham gia các phong trào địa phương, động viên thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc và giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn.
Mỗi tối, mẹ vẫn thắp ngọn đèn dầu trước hiên nhà.
Có người hỏi:
"Mẹ còn chờ ai nữa không?"
Mẹ mỉm cười hiền hậu:
"Mẹ biết các con không về nữa. Nhưng mẹ thắp đèn để nhớ rằng các con đã từng sống, từng chiến đấu vì Tổ quốc này."
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Khi nhận danh hiệu ấy, mẹ chỉ nói một câu giản dị:
"Mẹ không cần vinh dự cho riêng mình. Mẹ chỉ mong các thế hệ sau được sống trong hòa bình."
Nhiều năm sau, khi mẹ đã đi xa, ngôi nhà cũ vẫn còn đó.
Chiếc đèn dầu năm nào được địa phương lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng.
Đó không chỉ là ngọn đèn của một người mẹ, mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương, sự hy sinh và lòng yêu nước của hàng vạn Mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp đất nước.



