NGỌN ĐÈN TRƯỚC HIÊN NHÀ
Có những người mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân để nuôi con khôn lớn, rồi lại tiễn con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Chiến tranh kết thúc, nhiều người con trở về trong vòng tay gia đình, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Qua cuộc phỏng vấn Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hòa, sinh năm 1931, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về người con trai đã hy sinh vì Tổ quốc khiến người nghe không khỏi xúc động.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGỌN ĐÈN TRƯỚC HIÊN NHÀ
Tác giả: Hồ Thị Vân Anh-uỷ viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Trần Thị Hoà
-Năm Sinh:1931
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Có những người mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân để nuôi con khôn lớn, rồi lại tiễn con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Chiến tranh kết thúc, nhiều người con trở về trong vòng tay gia đình, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Qua cuộc phỏng vấn Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hòa, sinh năm 1931, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về người con trai đã hy sinh vì Tổ quốc khiến người nghe không khỏi xúc động.
Mẹ Trần Thị Hòa có hai người con, trong đó người con trai cả là Nguyễn Văn Phúc, sinh năm 1950. Từ nhỏ, Phúc là người hiền lành, chịu khó và luôn yêu thương mẹ, đỡ đần gia đình trong mọi công việc. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, anh tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ, mong muốn góp một phần sức mình bảo vệ đất nước.
Năm 1969, Nguyễn Văn Phúc lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, mẹ Hòa chỉ kịp chuẩn bị cho con vài bộ quần áo, ít lương khô và dặn con giữ gìn sức khỏe. Bà không ngờ đó cũng là lần cuối cùng được nhìn thấy con bằng xương bằng thịt.
Sau thời gian huấn luyện, anh Phúc được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Những lá thư gửi về nhà luôn mang theo sự lạc quan. Anh chỉ kể rằng đơn vị vẫn khỏe, cuộc sống tuy gian khổ nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Anh luôn dặn mẹ đừng quá lo lắng và chờ ngày đất nước thống nhất.
Theo lời kể của những người đồng đội, tháng 4 năm 1972, đơn vị của anh Phúc tham gia chiến đấu bảo vệ một cứ điểm quan trọng tại Kon Tum. Trận đánh diễn ra trong nhiều giờ liền, đối phương sử dụng hỏa lực mạnh để mở đường tiến công. Mặc dù lực lượng mỏng hơn, đơn vị vẫn kiên cường bám trụ.
Trong lúc chiến đấu, nhiều chiến sĩ bị thương nằm lại giữa trận địa. Nguyễn Văn Phúc cùng một số đồng đội không quản hiểm nguy lao ra đưa những người bị thương về nơi an toàn. Sau khi cứu được hai đồng đội, anh quay trở lại tiếp tục chiến đấu. Đúng lúc ấy, một quả đạn pháo rơi gần vị trí của anh. Anh đã anh dũng hy sinh khi nhiệm vụ vẫn còn dang dở.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội cũ đã tìm về quê hương để thắp hương cho anh và kể lại toàn bộ trận đánh với mẹ Hòa. Họ nói rằng Nguyễn Văn Phúc luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn, sống chan hòa với đồng đội và chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.
Lặng lẽ nghe câu chuyện, mẹ Hòa ôm chặt di ảnh của con. Bà nói rằng nỗi đau mất con không bao giờ nguôi, nhưng bà luôn tự hào vì con mình đã sống và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Đối với bà, sự hy sinh ấy tuy quá lớn nhưng hoàn toàn xứng đáng để đổi lấy nền hòa bình cho đất nước hôm nay.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ngọn đèn trước hiên nhà mẹ Hòa vẫn được thắp lên mỗi tối như một thói quen. Đó không chỉ là ngọn đèn của sự chờ đợi, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng và lòng biết ơn dành cho những người con đã hiến dâng tuổi xuân vì Tổ quốc.
Tác giả
Hồ Thị Vân Anh


