Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ngọn đèn trước hiên nhà bà Vui

Nông Thị Vui Nà Phặc, Thái Nguyên

16/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê yên bình, có một người phụ nữ tên là bà Nông Thị Vui. Bà sống giản dị trong căn nhà nhỏ bên cánh đồng lúa, nơi mỗi buổi chiều gió thổi mang theo mùi rơm mới. Trong làng, ai cũng kính trọng bà, không chỉ vì bà hiền hậu mà còn vì bà là em dâu của liệt sĩ Dương Văn Ngọc.

Ngày xưa, anh Dương Văn Ngọc lên đường ra chiến trường khi đất nước còn nhiều gian khó. Trước lúc đi, anh chỉ kịp dặn gia đình rằng hãy sống thật tốt và chăm sóc nhau. Sau này, tin anh hy sinh gửi về, cả gia đình và bà con trong làng đều vô cùng thương tiếc.

Từ đó, mỗi tối bà Nông Thị Vui đều thắp một ngọn đèn nhỏ trước hiên nhà. Bà nói đó là ngọn đèn để nhớ về người anh liệt sĩ trong gia đình và để nhắc con cháu rằng cuộc sống yên bình hôm nay được đổi bằng sự hy sinh của những người như anh Ngọc.

Dù năm tháng trôi qua, mái tóc bà đã bạc trắng, nhưng ngọn đèn trước hiên nhà vẫn luôn sáng. Ánh đèn ấy không chỉ soi sáng con đường nhỏ trong làng mà còn soi sáng ký ức về lòng dũng cảm và tình nghĩa gia đình.

Và với bà Nông Thị Vui, anh Dương Văn Ngọc không chỉ là một liệt sĩ của Tổ quốc, mà còn mãi là người thân trong gia đình – người mà bà luôn nhắc đến bằng sự kính trọng và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn đèn trước hiên nhà bà Vui | Câu chuyện thời hoa lửa