Bài viết

Ngọn đèn và lời hứa- Trần Ngọc Trường Sơn DD11D

Đà Nẵng13/05/2026Trần Ngọc Trường Sơn (ĐH DD11D- Trường Đại học Kỹ Thuật Y - Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đèn và lời hứa

Năm 1972, giữa những ngày bom rơi không ngớt, Lan – cô y tá trẻ vừa tròn 19 tuổi – rời giảng đường để khoác lên mình màu áo trắng của đội cứu thương. Người ta thường nói, tuổi 19 là tuổi của mộng mơ, nhưng với Lan, đó là tuổi của những đêm dài không ngủ và những lần chạy ngược vào nơi nguy hiểm nhất.

Trong một đêm mưa bom, khi cả vùng quê chìm trong khói lửa, Lan gặp anh – Minh, một chiến sĩ bị thương nặng được đưa về trạm. Gương mặt anh lấm lem bụi đất, nhưng ánh mắt vẫn sáng và bình tĩnh lạ thường.

“Cô… có sợ không?” – anh hỏi khi Lan đang băng bó vết thương.

Lan khẽ lắc đầu, nhưng bàn tay cô run nhẹ.

“Có chứ… nhưng em sợ không cứu được anh hơn.”

Minh nhìn cô, bật cười rất khẽ. Nụ cười ấy, giữa khói lửa, lại khiến tim Lan chợt lệch một nhịp.

Những ngày sau đó, Minh ở lại trạm điều trị. Đêm nào Lan cũng thức bên ngọn đèn dầu, thay băng, đo nhiệt độ, và đôi khi… chỉ ngồi yên lặng bên anh. Họ không nói nhiều, nhưng mỗi lần ánh mắt chạm nhau, như có điều gì đó rất dịu dàng len lỏi giữa chiến tranh khốc liệt.

Một lần, Minh đưa cho Lan một mảnh giấy nhỏ.

“Nếu… anh có mệnh hệ gì, em đừng buồn. Nhưng nếu anh còn sống… sau chiến tranh, anh muốn tìm em.”

Lan siết chặt mảnh giấy, tim đập nhanh đến mức chính cô cũng không hiểu vì sao.

“Anh phải sống. Em không chấp nhận lời hứa kiểu đó đâu.”

Minh nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không còn là của một người lính, mà là của một chàng trai trẻ:

“Vậy thì… em chờ anh nhé?”

Ngoài kia, bom vẫn nổ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, dường như cả thế giới chỉ còn lại ánh đèn dầu và hai con người đang giữ lấy nhau bằng một lời hứa mong manh.

Rồi một ngày, Minh được chuyển về tuyến sau. Trước khi đi, anh chỉ kịp nói:

“Đừng để ngọn đèn tắt… anh sẽ quay lại tìm em.”

Lan đứng lặng nhìn theo bóng anh khuất dần. Cô quay vào, châm thêm dầu cho chiếc đèn nhỏ. Ngọn lửa bập bùng, yếu ớt nhưng chưa từng tắt.

Chiến tranh rồi cũng qua đi.

Nhiều năm sau, trong một buổi chiều yên bình, khi Lan vẫn quen tay châm đèn mỗi khi trời tối, có một người đàn ông đứng trước cửa trạm xưa.

“Em vẫn giữ lời hứa chứ?”

Lan quay lại. Trái tim cô, sau bao năm, vẫn nhận ra ánh mắt ấy.

Ngọn đèn vẫn sáng.

Và lời hứa… cũng chưa từng tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn