NGỌN ĐỒI CHÁY ĐỎ
NGỌN ĐỒI CHÁY ĐỎ
Chiều xuống rất chậm trên ngọn đồi đầy đất đá. Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên cả cánh rừng, khiến nơi ấy giống như đang bốc cháy. Anh Dương cùng đơn vị vừa đào xong những đoạn công sự cuối cùng thì tiếng máy bay bắt đầu vọng lại từ xa.
Những năm tháng chiến tranh, ngọn đồi ấy là vị trí quan trọng. Ai giữ được nó sẽ giữ được con đường phía dưới. Vì thế, bom đạn gần như chưa bao giờ ngừng rơi xuống nơi này.
Anh Dương mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Gương mặt còn trẻ, đôi mắt lúc nào cũng sáng. Đồng đội thường bảo anh cười nhiều nhất đơn vị.
“Sau này hòa bình, tao sẽ về làm thầy giáo,” anh hay nói vậy.
Mỗi lần nghe anh kể chuyện về lũ trẻ ở quê, ai cũng im lặng lắng nghe. Giữa chiến tranh, những câu chuyện bình yên ấy trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Đêm hôm đó, trận đánh bắt đầu.
Bom dội xuống dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Tiếng súng vang lên khắp sườn đồi. Đơn vị của anh Dương chiến đấu suốt nhiều giờ liền.
Trong lúc ác liệt nhất, một đoạn chiến hào bị sập. Một người đồng đội mắc kẹt bên dưới.
Không kịp suy nghĩ, anh Dương lao tới đào đất cứu bạn.
Bom vẫn nổ quanh đó.
Cuối cùng, người đồng đội được kéo ra an toàn.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên.
Khi khói bụi tan đi, anh Dương nằm lại trên ngọn đồi đỏ lửa.
Sau chiến tranh, ngọn đồi ngày xưa đã phủ đầy cỏ xanh. Người dân lên đó trồng cây, chăn bò. Không ai còn nhìn thấy dấu tích của chiến tranh nữa.
Nhưng những người từng chiến đấu ở đó thì không quên.
Họ vẫn nhớ có một người lính trẻ từng mang theo giấc mơ làm thầy giáo và đã nằm lại giữa tuổi đôi mươi.


