Bài viết

Ngọn Đồi Có Cây Bàng Cũ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Đồi Có Cây Bàng Cũ

Năm 1972, phía sau làng có một ngọn đồi thấp, trên đỉnh có một cây bàng già đứng lặng lẽ. Không ai nhớ nó mọc từ bao giờ, chỉ biết qua bao mùa gió, nó vẫn còn đó, tán lá xòe rộng như che cả một khoảng trời nhỏ.

Trẻ con trong làng hay gọi đó là “cây bàng cô đơn”.

Vì trên đồi chỉ có một cây duy nhất.

Huy là đứa hay lên đó.

Không phải để chơi, mà để ngồi im.

Cậu thích cảm giác gió thổi qua tán lá, làm lá bàng va vào nhau nghe xào xạc như tiếng nói chuyện rất xa.

“Trên đó có gì hay đâu mà lên hoài?” bạn cậu hỏi.

Huy đáp:
“Có gió.”

Chỉ vậy thôi.

Năm 1973, chiến tranh khiến làng ít người qua lại hơn. Con đường lên đồi cũng thưa dấu chân. Nhưng cây bàng vẫn đứng đó, không thay đổi.

Một buổi chiều, Huy lên đồi như thường lệ.

Cậu thấy dưới gốc cây có một người lạ đang ngồi.

Người đó mặc áo bạc màu, vai đeo túi vải.

“Cháu hay lên đây à?” người đó hỏi.

Huy gật đầu:
“Dạ.”

Người kia nhìn tán lá:
“Cây này đứng lâu thật.”

Huy hỏi:
“Chú cũng biết cây này à?”

Người kia lắc đầu:
“Chỉ đi ngang qua thôi.”

Hai người ngồi dưới gốc cây, không nói nhiều.

Chỉ nghe gió.

Một lúc lâu, người kia nói:
“Chú từng có một chỗ giống vậy.”

Huy hỏi:
“Giờ còn không?”

Người đó im lặng.

Rồi đáp:
“Không biết. Lâu rồi không quay lại.”

Huy không hỏi thêm.

Cậu chỉ nhìn lên cây bàng.

Lá vẫn rơi chậm chậm theo gió.

Năm 1974, Huy quay lại đồi.

Không còn thấy người lạ đó nữa.

Chỉ còn cây bàng.

Cậu ngồi xuống như mọi lần.

Nhưng lần này, cậu thấy dưới gốc cây có một mảnh vải nhỏ buộc vào thân cây. Trên đó có dòng chữ đã phai:

“Nếu còn thấy cây này, nghĩa là đường vẫn chưa mất.”

Huy đứng rất lâu.

Không biết ai viết.

Không biết từ khi nào.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Làng yên bình hơn, người ta bắt đầu trở lại với ruộng đồng, đường sá, nhà cửa.

Nhưng cây bàng trên đồi vẫn đứng đó.

Huy giờ đã lớn hơn.

Một buổi chiều, cậu lên đồi cùng một đứa trẻ trong làng.

“Cây này có gì đâu mà lên hoài vậy anh?” đứa nhỏ hỏi.

Huy nhìn tán lá.

Rồi nói:
“Không phải cây có gì.”

“Vậy sao lên?”

Huy mỉm cười:
“Vì nó vẫn còn đứng ở đây.”

Gió thổi qua.

Lá bàng rung lên như tiếng cũ chưa từng mất đi.

Và Huy hiểu rằng:

Có những nơi không cần thay đổi để trở nên quan trọng.

Chỉ cần còn đứng vững qua năm tháng… là đủ để người ta luôn biết đường quay lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn