Ngọn Đồi Đầy Hoa Sim
Cựu chiến binh Nông Văn Hòa, sinh ngày 09 tháng 9 năm 1949, quê quán xã Đức Long, huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Trung.
Ông Hòa sinh ra trong một gia đình dân tộc Nùng ở vùng núi biên giới phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những triền núi xanh, những mùa ngô chín vàng và tiếng đàn tính vang lên trong đêm hội bản. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ với quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh hành quân vào chiến trường Quảng Trị. Những năm tháng nơi chiến trường là quãng thời gian mà ông nói rằng “không thể nào quên dù đã đi qua hơn nửa cuộc đời”.
Ông kể rằng chiến trường miền Trung ngày ấy khốc liệt vô cùng. Bom đạn cày nát núi đồi, nhiều cánh rừng chỉ còn trơ lại đất đá cháy đen. Bộ đội phải sống trong hầm hào ẩm thấp, thiếu ăn, thiếu nước và thường xuyên đối mặt với bệnh sốt rét.
Gần nơi đơn vị đóng quân có một ngọn đồi mọc rất nhiều hoa sim tím. Mỗi lần hành quân qua đó, những người lính trẻ lại nhớ quê nhà da diết. Đồng đội thường gọi nơi ấy là “ngọn đồi hoa sim”.
Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Dương Văn Thiện quê Bắc Kạn, người rất thích ngồi bên sườn đồi nhìn hoa sim nở mỗi chiều yên tiếng súng. Thiện thường nói:
“Khi nào hòa bình, mình sẽ đưa mẹ vào đây xem hoa sim.”
Đầu mùa hè năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm gần ngọn đồi ấy. Địch liên tục dùng pháo và máy bay đánh phá nhằm chiếm lại vị trí.
Một buổi chiều, khi trận địa vừa bị bom cày xới dữ dội, ông Hòa cùng đồng đội được lệnh nhanh chóng đưa thương binh xuống phía sau. Trong lúc cáng thương binh băng qua sườn đồi, một loạt pháo bất ngờ rơi xuống rất gần.
Anh Dương Văn Thiện đã lao tới đẩy ông Hòa cùng thương binh xuống hố tránh pháo. Chính khoảnh khắc ấy, anh bị mảnh pháo trúng ngực.
Ông Hòa nghẹn ngào kể lại:
“Lúc tôi ôm Thiện vào lòng, cậu ấy chỉ nhìn lên ngọn đồi hoa sim rồi nói nhỏ: ‘Đẹp quá…’”
Đó là những lời cuối cùng của người đồng đội trẻ tuổi.
Sau trận chiến hôm ấy, ngọn đồi hoa sim vẫn tím ngắt giữa khói lửa chiến tranh. Với ông Hòa, đó không chỉ là một địa danh mà còn là nơi lưu giữ ký ức về người đồng đội đã hy sinh vì đồng chí của mình.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Nông Văn Hòa trở về quê hương Cao Bằng tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác xã hội tại địa phương.
Đến nay, mỗi lần nhìn thấy hoa sim nở ven đồi, ông lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ nơi chiến trường cùng những người đồng đội mãi mãi không trở về.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình không tự nhiên mà có. Các cháu phải biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm và luôn ghi nhớ sự hy sinh của thế hệ cha anh.”



