Ngọn đồi không tên
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một khu vực gắn với tuyến Đường Trường Sơn, có một ngọn đồi nhỏ không tên. Nó không xuất hiện trên bản đồ, nhưng lại là nơi nhiều chiến sĩ đã từng dừng chân, nghỉ ngơi và tiếp tục hành trình.
Trong số đó có anh Bình – người lính quê Tiên Sơn. Mỗi lần đi qua ngọn đồi, anh đều dừng lại vài phút, ngồi lặng nhìn về phía xa. Không phải vì mệt, mà vì nơi đây gợi cho anh cảm giác gần gũi với quê nhà – nơi cũng có những triền đất thoai thoải và những cơn gió nhẹ.
Một lần, đơn vị của anh phải tạm dừng lâu hơn dự kiến tại ngọn đồi này. Trong khoảng thời gian ấy, các chiến sĩ cùng nhau san lại mặt đất, dựng tạm một chỗ nghỉ để những đoàn sau có thể thuận tiện hơn. Công việc giản dị, nhưng ai cũng làm với sự tận tâm.
Một người trong nhóm hỏi:
“Liệu sau này có ai nhớ đến chỗ này không?”
Anh Bình mỉm cười:
“Không cần ai nhớ… chỉ cần nó giúp được người khác là đủ.”
Câu nói ấy như một lời khẳng định về tinh thần chiến đấu thầm lặng – không cần ghi tên, không cần được nhắc đến, nhưng vẫn góp phần vào con đường chung.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, anh Bình có dịp quay lại nơi ấy. Ngọn đồi vẫn còn, cỏ đã mọc xanh, dấu vết năm xưa không còn rõ nữa. Anh đứng lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu, như chào lại một phần ký ức.
Với anh, ngọn đồi không tên ấy chính là biểu tượng của những con người bình dị – những người đã góp sức mình vào lịch sử, không ồn ào nhưng bền bỉ.



