Cựu chiến binh

Ngọn Đồi Không Tên

Lào Cai09/05/2026Đoàn Hữu Dũng (Đoàn Xã Bát Xát)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Hai năm ấy lạnh hơn mọi năm. Cái lạnh vùng biên len qua từng lớp áo bông, ngấm vào xương, khiến người ta tỉnh táo ngay cả khi đã thức trắng nhiều đêm. Tôi khi đó vừa tròn hai mươi tuổi, mang ba lô nặng hơn cả tuổi đời, theo đơn vị lên chốt giữ một ngọn đồi mà trên bản đồ chỉ là một chấm nhỏ.

Chúng tôi gọi nó là đồi Không Tên.

Đêm trước trận đánh, gió rít qua rừng trúc nghe như tiếng sáo buồn. Cả tiểu đội ngồi quanh bếp lửa nhỏ, cố giữ cho ánh lửa thấp nhất có thể. Anh Lâm – người lớn tuổi nhất – lấy trong ba lô ra một gói kẹo lạc, bẻ từng mẩu chia cho từng người. Anh bảo:

“Ăn đi. Ngày mai không biết có còn dịp ăn chung thế này không.”

Không ai cười, nhưng cũng không ai từ chối. Tôi nhai chậm rãi, vị ngọt và mùi lạc rang bỗng dưng khiến cổ họng nghèn nghẹn.

Trước khi ngủ, tôi sờ túi áo nơi có bức thư mẹ gửi. Bà dặn tôi nhớ giữ ấm và ăn uống đầy đủ, như thể tôi chỉ đang đi học xa nhà.

Trời chưa sáng thì pháo đã nổ.

Âm thanh đầu tiên giống như sét đánh, rồi cả dãy núi rung lên. Đất đá bắn tung tóe, rơi lộp bộp trên mũ sắt. Chúng tôi lao vào vị trí chiến đấu, mỗi người một hốc đá, một đoạn chiến hào đã đào từ mấy ngày trước.

Tôi chưa từng nghe âm thanh nào lớn như thế. Nó làm tai ù đi, tim đập loạn, nhưng chân vẫn tự động chạy, tay vẫn siết chặt khẩu súng.

Khi làn khói mỏng dần, những bóng người xuất hiện dưới chân đồi. Họ tiến lên thành từng nhóm, nhanh và thấp. Lệnh vang lên dứt khoát:

“Giữ chốt!”

Chúng tôi bắn. Tiếng súng nối nhau không dứt, vang vọng giữa núi rừng như sấm dội. Đá vỡ, cây gãy, đất tung lên từng mảng. Tôi không nhớ mình đã bắn bao nhiêu lần, chỉ nhớ tay đau rát và vai tê cứng vì giật lùi.

Ở bên trái tôi, Tuấn – cậu lính trẻ nhất – vẫn vừa bắn vừa lẩm nhẩm đọc tên em gái. Tôi nghe thấy rõ mồn một giữa tiếng đạn nổ.

Trận đánh kéo dài đến trưa. Mặt trời lên cao, nhưng ánh nắng nhợt nhạt vì khói súng. Nước trong bi đông đã cạn, cổ họng khô rát như có cát.

Một lúc, tiếng súng bỗng chùng xuống. Cả ngọn đồi im lặng bất thường. Tôi nghe thấy tiếng lá rơi, tiếng gió lùa qua những thân cây cháy sém. Một khoảng lặng ngắn ngủi đến mức ai cũng sợ cử động sẽ làm nó vỡ tan.

Anh Lâm quay sang tôi, nói khẽ:
“Cậu còn sống chứ?”

Tôi gật đầu. Không hiểu sao lúc ấy chúng tôi bật cười. Tiếng cười khô khốc, ngắn ngủi, nhưng đủ để biết mình vẫn còn ở đây.

Chiều muộn, họ rút xuống thung lũng. Ngọn đồi vẫn thuộc về chúng tôi, nhưng cái giá phải trả nằm rải rác trong những hốc đá, những đoạn hào đất.

Chúng tôi khiêng đồng đội xuống phía sau đồi khi trời bắt đầu tối. Bầu trời hoàng hôn đỏ như lửa cháy. Tôi nhớ mình đã nhìn rất lâu về phía chân trời, nơi có con đường dẫn về quê.

Đêm đó, chúng tôi không nhóm lửa. Chỉ ngồi dựa lưng vào nhau trong bóng tối. Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu rằng sau hôm nay, chúng tôi không còn là những chàng trai như trước nữa.

Nhiều năm trôi qua, tôi đã trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng mỗi khi tháng Hai trở lại, cái lạnh khô hanh bất chợt ùa về, tôi lại nhớ ngọn đồi Không Tên.

Giờ đây chắc nó đã xanh cây, đầy tiếng chim và cỏ non. Không ai đi ngang sẽ biết nơi ấy từng có những người lính trẻ đứng lại, giữ một khoảng đất nhỏ bằng cả tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn