Bài viết

NGỌN ĐỒI KHÔNG TÊN

Lào Cai12/05/2026Nguyễn Thị Huyền-Phó BT Đoàn xã (Nguyễn Thị Huyền-Phó BT Đoàn xã)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Trần Văn Khải mới tròn hai mươi hai tuổi thì nhập ngũ. Anh sinh ra ở một làng ven sông nghèo thuộc Quảng Trị. Cha mất sớm, mẹ anh – bà Nguyễn Thị Hòa – một mình nuôi ba người con bằng gánh khoai luộc bán ngoài chợ.

Khải nổi tiếng trong đơn vị vì tính ít nói nhưng gan lì. Người thân nhất với anh là Lê Minh Tuấn, một chàng trai Hà Nội có năng khiếu vẽ tranh. Tuấn thường nói sau chiến tranh sẽ mở một tiệm tranh nhỏ bên Hồ Gươm.

Một đêm mưa lớn, đơn vị của họ nhận nhiệm vụ giữ một ngọn đồi chiến lược không tên. Địch pháo kích liên tục suốt nhiều giờ. Đất đá tung lên như bão. Nhiều chiến sĩ bị thương nặng.

Khi đường liên lạc bị cắt, Khải nhận nhiệm vụ mang điện báo xuống chân đồi xin tiếp viện. Trên đường đi, anh phát hiện Tuấn bị thương nằm cạnh hố bom, chân bê bết máu.

“Cậu đi đi… đừng lo cho mình…” – Tuấn thều thào.

Nhưng Khải không bỏ bạn lại. Anh cõng Tuấn băng qua mưa đạn. Gần đến nơi trú ẩn thì một quả pháo nổ ngay phía sau. Khải lấy thân mình che cho bạn.

Tuấn sống sót. Còn Khải mãi mãi nằm lại trên ngọn đồi không tên ấy.

Nhiều năm sau chiến tranh, Tuấn trở thành họa sĩ nổi tiếng. Bức tranh nổi tiếng nhất đời ông là “Ngọn Đồi Không Tên”, vẽ một người lính trẻ đang cõng đồng đội giữa khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn