Ngọn Đồi Không Tên và Người ở Lại
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, một buổi chiều mà bầu trời không còn là màu xanh, mà nhuộm xám bởi khói súng và mưa rừng nặng hạt. Khi đó, tôi chỉ là một chàng trai 20 tuổi, mang trong mình sự háo hức xen lẫn nỗi sợ mà không dám gọi tên.
Ngọn đồi chúng tôi chốt giữ không có tên trên bản đồ. Nhưng với chúng tôi, đó là ranh giới giữa sống và chết. Địch tấn công dồn dập, từng đợt pháo trút xuống như xé toạc cả đất trời. Mỗi lần mặt đất rung lên, tôi lại siết chặt khẩu súng, tự nhủ phải sống, phải giữ vị trí này bằng mọi giá.
Anh Tư, tiểu đội trưởng của chúng tôi, vẫn bình tĩnh đến lạ thường. Giữa tiếng bom đạn, giọng anh vang lên rõ ràng rằng đừng sợ, sau lưng mình là Tổ quốc. Câu nói ấy như ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi giữa cơn bão chết chóc.
Rồi khoảnh khắc đó đến. Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay sát hầm trú. Tôi bị hất văng, tai ù đi, mắt tối sầm. Trong cơn mơ hồ, tôi cảm nhận được một bàn tay kéo mình ra khỏi đống đất đá, đó là anh Tư.
Nhưng khi tôi kịp hoàn hồn, anh đã nằm im lặng. Đôi mắt anh khép lại, gương mặt vẫn còn vương nét cương nghị. Tôi gọi anh, gọi đến khản giọng, nhưng chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng súng đáp lại.
Đêm hôm đó dài hơn bất cứ đêm nào trong đời tôi. Chúng tôi chiến đấu trong im lặng, không ai khóc, không ai nói, nhưng trong tim mỗi người đều đang gào thét. Sự hy sinh của anh Tư không cho phép chúng tôi lùi bước.
Khi bình minh lên, ngọn đồi vẫn còn đó. Chúng tôi, những người còn sống, đứng lặng giữa khói súng, hiểu rằng mình vừa đánh đổi một phần tuổi trẻ, một phần máu thịt để giữ lấy nơi này.
Đã nhiều năm trôi qua, chiến tranh chỉ còn là ký ức. Nhưng với tôi, ngọn đồi ấy chưa bao giờ không tên. Nó mang tên của anh Tư, người đã ở lại để chúng tôi được sống, để đất nước được yên bình.


