Ngọn Đồi Tháng Tư
Ngọn Đồi Tháng Tư
Mỗi năm đến tháng Tư, ông Phương lại lên ngọn đồi phía sau làng.
Đó là nơi có thể nhìn thấy toàn bộ cánh đồng và dòng sông quê.
Ông thường mang theo một bó hoa dại.
Ngồi rất lâu dưới gốc cây cũ.
Năm 1975, khi nghe tin chiến thắng, ông đang ở một ngọn đồi khác cách quê hương hàng trăm cây số.
Hôm ấy, những người lính ôm chầm lấy nhau.
Có người cười.
Có người khóc.
Có người lặng lẽ nhìn về phương Bắc, nơi có gia đình đang chờ đợi.
Năm tháng qua đi, ký ức về ngày ấy vẫn nguyên vẹn.
Mỗi lần đứng trên ngọn đồi quê nhà, ông lại nhớ đến những người đồng đội đã cùng mình đi qua chiến tranh.
Họ từng cùng nhau mơ về ngày hòa bình.
Nhưng không phải ai cũng có cơ hội nhìn thấy nó.
Vì thế ông mang hoa lên đồi.
Không phải để tưởng niệm một trận đánh.
Mà để kể với những người bạn cũ rằng quê hương hôm nay đã xanh hơn, yên bình hơn, và những điều họ hy sinh để bảo vệ vẫn đang được gìn giữ từng ngày.



