Khác

Ngọn đuốc bất tử bên dòng sông Thạch Hãn

Họ và tên: Lê Đỗ Hồng Hoa Lớp: 11a2 Trường: THPT Hồng Ngự 3

Thái Nguyên05/08/2026Đoàn cơ sở trường THPT Hồng Ngự 3 (Xã Thường Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn đuốc bất tử bên dòng sông Thạch Hãn

Ngọn đuốc bất tử bên dòng sông Thạch Hãn

Trong những trang sử vàng của dân tộc, cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một trong những khúc tráng ca bi tráng nhất. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, có những câu chuyện, những lời nhắn gửi của người đi trước đã trở thành điểm tựa tinh thần bất tử cho thế hệ mai sau. Một trong số đó là bức thư tuyệt mệnh của chiến sĩ Lê Văn Huỳnh.

 

image.png

Chiến sĩ Lê Văn Huỳnh quê ở Thái Bình, là sinh viên năm thứ 4 trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ, vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt. Trước khi hy sinh vào ngày 2/1/1973 tại dòng sông Thạch Hãn khi đang làm nhiệm vụ chèo xuồng tiếp tế, anh đã linh cảm được ngày ra đi của mình và viết lại một bức thư dày 10 trang gửi về cho gia đình.

Bức thư không có sự bi lụy, oán than, mà ngập tràn sự lạc quan và tình yêu thương vô bờ bến. Gửi người mẹ kính yêu, anh viết: “Mẹ kính mến! Thư này tới mẹ là con đã đi xa rồi. Chắc mẹ đau buồn lắm. Lớn lên trong vòng tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa kịp báo đáp công ơn sinh thành, giờ con đi xa là để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời.

Con rất hiểu đời mẹ đã đau khổ nhiều, nhưng mẹ hãy lau nước mắt để sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ. Coi như con đã sống trọn đời cho Tổ Quốc mai sau…”

Gửi người vợ trẻ mới cưới được vỏn vẹn 6 ngày trước khi ra trận, anh nhắn nhủ: “Anh biết em sẽ không đọc nổi lá thư này, nhưng em hãy gạt nước mắt cho đời trẻ lại. Anh chỉ mong em khỏe, yêu đời, nếu có điều kiện, hãy cứ đi bước nữa, vì em còn trẻ lắm. Anh chỉ mong em sẽ luôn nhớ đến anh và hãy thắp hương cho anh vào ngày giỗ anh. Hãy là người con dâu hiếu thảo của mẹ, là người em ngoan của các anh chị anh…”

Điều khiến thế hệ trẻ hôm nay vô cùng khâm phục là anh Huỳnh thậm chí đã tự dự cảm và chỉ dẫn cụ thể nơi mình sẽ ngã xuống để sau này hòa bình, gia đình có thể đi tìm: “Sau này hòa bình lập lại, nếu có điều kiện vào Nam, hãy mang hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông vào ngày 2-1-1973. Từ thị xã qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều 1. Em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn. Mộ anh ở đó… Em sẽ đọc lá thư này cho mọi người trong gia đình nghe trong buổi lễ truy điệu anh. Cho anh gửi lời chúc sức khỏe tất cả những người quen thuộc trên quê hương trong buổi truy điệu lịch sử này….”

Bức thư của chiến sĩ Lê Văn Huỳnh không chỉ là lời tâm sự của một người lính, mà là minh chứng cho một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến thanh xuân, tình yêu và cuộc đời cho độc lập, tự do của đất nước. Họ đã sống và chiến đấu với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Là một đoàn viên thanh niên sống trong thời bình, câu chuyện của chiến sĩ Lê Văn Huỳnh và các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống tại Thành cổ Quảng Trị nhắc nhở tôi về giá trị của hòa bình hôm nay. Chúng tôi, thế hệ đi sau, xin hứa sẽ tiếp tục học tập, lao động và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn