Ngọn Đuốc Bên Dòng Sông Đêm
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở miền Tây Nam Bộ, một ngọn đuốc nhỏ bên bờ sông đã giúp cả đơn vị vượt qua đêm tối và hiểm nguy. Câu chuyện là ký ức xúc động về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của người dân vùng kháng chiến.
Năm 1969, ông Trần Văn Khải tham gia lực lượng du kích tại một vùng ven sông thuộc Đồng Tháp Mười. Công việc của ông là dẫn đường và hỗ trợ bộ đội di chuyển qua những tuyến sông rạch chằng chịt giữa vùng chiến sự.
Những đêm hành quân thường diễn ra trong bóng tối hoàn toàn để tránh máy bay và tàu tuần tra phát hiện. Chỉ cần một ánh sáng nhỏ lộ ra cũng có thể khiến cả đơn vị gặp nguy hiểm.
Một tối cuối mùa nước nổi, đơn vị của ông Khải nhận nhiệm vụ đưa thương binh vượt sông sang căn cứ phía bên kia trước khi trời sáng.
Trời hôm ấy tối đen, mây che kín trăng. Dòng nước chảy mạnh vì mưa lớn nhiều ngày trước đó khiến việc chèo xuồng trở nên vô cùng khó khăn.
Đi được nửa đường, cả đoàn bất ngờ lạc hướng giữa những nhánh sông nhỏ giống hệt nhau.
Mọi người bắt đầu lo lắng vì nếu chậm trễ, trời sáng lên sẽ rất nguy hiểm.
Đúng lúc ấy, từ phía xa bỗng xuất hiện một ánh lửa nhỏ chập chờn bên bờ sông.
Đó là một ngọn đuốc được che kín bằng tàu lá chuối để ánh sáng không tỏa ra quá xa.
Ông Khải nhận ra tín hiệu quen thuộc của má Sáu — một người phụ nữ sống gần bìa rừng chuyên âm thầm giúp bộ đội.
Má đứng lặng dưới mưa, tay giữ ngọn đuốc làm dấu hướng cho xuồng cập bến an toàn.
Nhờ ánh lửa ấy, cả đoàn thương binh vượt sông thành công trước khi trời hửng sáng.
Nhưng chỉ ít phút sau khi mọi người rời đi, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía bờ sông.
Địch đã phát hiện có dấu hiệu hoạt động trong khu vực.
May mắn, má Sáu kịp trốn xuống hầm bí mật nên thoát nạn.
Nhiều năm sau hòa bình, ông Khải trở lại vùng sông cũ tìm thăm má Sáu. Căn nhà lá năm xưa đã không còn, chỉ còn bến nước lặng im dưới hàng dừa già.
Ông đứng rất lâu bên bờ sông rồi khẽ nói:
“Có những ánh lửa nhỏ bé… nhưng đủ soi sáng cả một thời chiến tranh.”



