Ngọn Đuốc Đêm Rừng
“Ngọn Đuốc Đêm Rừng” là câu chuyện về Thuận — một chiến sĩ giao liên trẻ tuổi trên tuyến Trường Sơn, người đã dùng chính ngọn đuốc trong tay mình để soi đường cho đoàn bộ đội vượt qua cánh rừng giữa đêm mưa bom ác liệt. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ánh lửa nhỏ bé giữa đại ngàn đã trở thành niềm hy vọng sống cho hàng chục con người phía sau. Và rồi, người chiến sĩ ấy đã mãi mãi nằm lại giữa đêm rừng sâu, như một ngọn lửa không bao giờ tắt trong ký ức đồng đội.
Những năm chiến tranh ác liệt nhất, Trường Sơn về đêm giống như một thế giới khác.
Rừng già tối đen và sâu hun hút.
Sương núi phủ dày đặc đến mức có lúc đứng cách vài mét cũng không nhìn rõ mặt người. Ban ngày, máy bay địch gầm rú trên bầu trời, liên tục trút bom xuống các tuyến đường vận tải. Ban đêm, bộ đội và thanh niên xung phong lại âm thầm hành quân xuyên rừng để tránh bị phát hiện.
Những con đường mòn ngoằn ngoèo dưới tán cây trở thành mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến.
Và trong những cánh rừng ấy, những người giao liên chính là những “ngọn đèn sống” dẫn đường cho bộ đội vượt qua hiểm nguy.
Thuận là một trong số họ.
Thuận mới hai mươi tuổi.
Anh quê ở vùng trung du phía Bắc, nơi có những đồi cọ xanh rì trải dài đến tận chân trời.
Cha mất sớm, mẹ anh làm nghề chằm nón nuôi ba anh em khôn lớn.
Từ nhỏ Thuận đã quen đi rừng, quen men theo những con suối nhỏ và nhớ đường rất giỏi.
Ngày nhập ngũ, cán bộ đơn vị nhìn dáng người nhanh nhẹn và đôi mắt tinh anh của anh rồi nói:
– Cậu hợp làm giao liên đó.
Thuận chỉ cười hiền.
Anh không biết rằng công việc ấy sẽ đưa mình đi qua những tháng ngày nguy hiểm nhất đời người.
Người giao liên không trực tiếp cầm súng xung phong ngoài mặt trận.
Nhưng công việc của họ luôn đối mặt với hiểm nguy.
Họ phải thuộc từng lối mòn trong rừng.
Biết nơi nào có bãi bom chưa nổ.
Biết con suối nào nước xiết.
Biết đoạn nào thường có địch phục kích.
Nhiều khi họ phải dẫn cả đoàn quân đi xuyên rừng suốt nhiều đêm liền mà không được phép gây ra một tiếng động lớn.
Chỉ cần đi sai đường…
Cả đơn vị phía sau có thể rơi vào bãi mìn hoặc lọt giữa vòng vây địch.
Thuận nổi tiếng trong đơn vị bởi trí nhớ cực tốt.
Anh chỉ cần đi qua một lần là nhớ gần như chính xác từng khúc cua, từng thân cây lớn hay phiến đá ven suối.
Có lần giữa đêm mưa lớn, cả tổ hành quân bị lạc khi dấu đường bị nước xóa sạch.
Mọi người loay hoay giữa rừng tối gần hai giờ.
Thuận im lặng quan sát rồi bất ngờ chỉ về phía một gốc cây cổ thụ.
– Đi hướng này.
Quả nhiên chỉ hơn nửa giờ sau, cả đoàn đã tìm lại được tuyến đường cũ.
Từ đó, ai cũng tin tưởng người giao liên trẻ tuổi ấy.
Cuộc sống giữa Trường Sơn vô cùng gian khổ.
Ban ngày mọi người phải trú dưới hầm hoặc tán cây rậm để tránh máy bay.
Ban đêm mới bắt đầu hành quân.
Có những hôm mưa rừng xối xả từ chiều đến sáng.
Đất đỏ nhão ra như bùn.
Mỗi bước chân lún sâu tới mắt cá.
Đỉa rừng bám kín chân.
Nhiều chiến sĩ sốt rét run cầm cập vẫn phải tiếp tục đi.
Trong những đêm tối đen đặc ấy, ánh đuốc của người giao liên đôi khi là thứ duy nhất giúp cả đoàn không bị tách khỏi nhau.
Thuận luôn mang theo một bó đuốc làm bằng nhựa thông và vỏ cây khô bọc kín trong bao tải chống ướt.
Anh rất ít khi dùng đến.
Bởi ánh lửa có thể khiến máy bay hoặc lính phục kích phát hiện.
Nhưng vào những đoạn đường nguy hiểm, nơi vực sâu và suối lớn chắn ngang lối đi, ngọn đuốc ấy trở thành cứu mạng.
Có lần một chiến sĩ trẻ hỏi:
– Anh Thuận không sợ bị lộ hả?
Thuận nhìn ngọn đuốc rồi cười:
– Nếu tối quá mà anh em rơi xuống vực thì còn nguy hơn.
Mùa mưa năm ấy đến sớm và dữ dội chưa từng có.
Bom đạn cộng với lũ rừng khiến nhiều tuyến đường Trường Sơn bị chia cắt.
Đơn vị của Thuận nhận nhiệm vụ dẫn một đoàn bộ đội tăng viện vượt qua khu rừng già để tới mặt trận trước bình minh.
Nếu chậm trễ, cả chiến dịch phía trước có thể bị ảnh hưởng.
Đêm xuất phát, trời tối đen như mực.
Mưa rơi nặng hạt lên những tán lá rừng.
Tiếng suối gầm vang vọng giữa đại ngàn.
Thuận đi đầu đoàn quân.
Sau lưng anh là hơn bốn mươi chiến sĩ mang đầy đạn dược và thuốc men.
Ai cũng mệt sau nhiều ngày hành quân liên tục.
Nhưng không ai dám dừng lại.
Khoảng gần nửa đêm, đoàn quân tới một con dốc đá dựng đứng cạnh vực sâu.
Mưa lớn khiến mặt đất trơn như đổ mỡ.
Nước từ trên núi chảy xuống cuồn cuộn.
Chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực tối phía dưới.
Cả đoàn phải bám vào dây rừng để đi từng bước một.
Đúng lúc ấy…
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa.
Rồi pháo sáng bất ngờ bắn lên trắng cả bầu trời.
Máy bay địch bắt đầu quần thảo phía trên khu rừng.
Mọi người lập tức nằm rạp xuống đất.
Tiếng động cơ gầm rú vang dội giữa màn đêm.
Bom bắt đầu trút xuống các sườn núi lân cận.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Đá từ trên cao lăn xuống ầm ầm.
Sau đợt bom đầu tiên, con đường mòn phía trước gần như biến mất dưới lớp đất đá sạt lở.
Đoàn quân rơi vào hỗn loạn.
Không ai còn nhìn rõ lối đi giữa mưa và khói bụi.
Một vài chiến sĩ phía sau bắt đầu trượt chân.
Tiếng gọi nhau vang lên đầy hoảng loạn.
Nếu không nhanh chóng vượt qua đoạn dốc ấy, trời sáng sẽ tới.
Khi đó toàn bộ đoàn quân có thể bị máy bay phát hiện.
Thuận nhìn quanh rồi quyết định rất nhanh.
Anh lấy bó đuốc từ trong bao tải ra.
Một người phía sau giật mình:
– Đừng đốt! Lộ hết bây giờ!
Nhưng Thuận lắc đầu:
– Không có ánh sáng… anh em sẽ chết trong rừng này.
Rồi anh châm lửa.
Ngọn đuốc bùng lên giữa màn mưa đêm.
Ánh lửa vàng cam run rẩy soi rõ con đường trơn trượt bên vực sâu.
Thuận cầm đuốc đứng sát mép đường, hét lớn:
– Bám theo tôi! Đi từng người một!
Giữa tiếng bom nổ và tiếng máy bay gầm rú, bóng người giao liên trẻ tuổi hiện lên giữa đại ngàn như một đốm lửa nhỏ bé nhưng kiên cường.
Từng chiến sĩ lần lượt men theo ánh đuốc vượt qua đoạn dốc nguy hiểm.
Mưa tạt khiến lửa liên tục chao đảo.
Nhưng Thuận vẫn giơ cao ngọn đuốc bằng cả hai tay.
Bom tiếp tục dội xuống gần hơn.
Đất đá bắn tung tóe xung quanh.
Một chiến sĩ hét lên:
– Thuận! Xuống đi!
Nhưng anh vẫn đứng đó.
Bởi phía sau vẫn còn người chưa qua hết.
Người cuối cùng vừa vượt qua con dốc thì một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.
Ánh chớp lóe sáng xé toạc màn đêm.
Sức ép dữ dội hất tung đất đá và cây rừng.
Mọi người bị quăng ngã xuống bùn.
Khi khói bụi tan đi…
Ngọn đuốc đã tắt.
Đồng đội lao tới tìm Thuận giữa đất đá và cành cây gãy đổ.
Họ thấy anh nằm bên mép vực.
Mảnh bom đã găm vào ngực người giao liên trẻ tuổi.
Trong tay anh vẫn còn nắm chặt cán đuốc cháy dở.
Đôi mắt Thuận khép hờ như chỉ đang ngủ sau một đêm dài không nghỉ.
Không ai nói nên lời.
Chỉ còn tiếng mưa rừng rơi nặng hạt xuống khuôn mặt lấm bùn đất của người lính trẻ.
Nhờ ánh đuốc của Thuận, toàn bộ đoàn quân hôm ấy vượt qua khu rừng an toàn và kịp tới mặt trận đúng thời gian.
Không ai trong số họ quên được đêm mưa bom năm ấy.
Không ai quên hình ảnh chàng giao liên đứng giữa vực sâu giơ cao ngọn lửa giữa đại ngàn.
Nhiều năm sau chiến tranh, nơi con dốc năm xưa mọc lên một rừng cây xanh ngút mắt.
Những người cựu binh trở lại dựng một tấm bia nhỏ bên lối mòn cũ.
Trên bia chỉ khắc dòng chữ giản dị:
“Người giao liên đã soi đường cho đồng đội bằng chính ánh lửa của mình.”
Mỗi lần đi ngang nơi ấy, nhiều người vẫn kể lại câu chuyện về “Ngọn Đuốc Đêm Rừng”.
Bởi giữa những năm tháng thời hoa lửa…
Có những con người đã âm thầm cháy hết mình như một ngọn đuốc nhỏ.
Để soi sáng con đường sống cho những người khác bước tiếp tới ngày hòa bình.


