NGỌN ĐUỐC GIỮA ĐẠI NGÀN – ANH HÙNG WƠU
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt ở Tây Nguyên, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Wơu đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân địch bằng lòng gan dạ và sự mưu trí phi thường. Từ những cánh rừng Ia Grai bạt ngàn, ông cùng đồng đội dùng giáo mác, bẫy chông và tinh thần thép để bảo vệ buôn làng, giữ từng tấc đất quê hương. Hình ảnh người chiến sĩ Jrai năm xưa vẫn sống mãi trong ký ức đồng bào như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
“Hồi ấy chiến tranh dữ lắm! Máy bay Mỹ quần thảo suốt ngày trên đầu, bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Dân làng mình cứ nghe tiếng trực thăng là ôm con chạy vào rừng sâu trốn. Nhưng anh Wơu thì khác. Anh không bao giờ biết sợ.
Tôi còn nhớ rõ, anh Wơu người không cao lớn đâu, nhưng đôi mắt sáng và giọng nói vang như tiếng chiêng giữa nhà rông. Mỗi lần bộ đội họp dân làng, anh đều đứng lên bảo: ‘Đất này là đất của người Jrai mình. Giặc tới thì mình giữ!’
Một lần, địch kéo quân vào làng càn quét. Chúng đông lắm, súng ống sáng loáng, chó nghiệp vụ sủa inh rừng. Dân làng hoảng sợ bỏ chạy tán loạn. Anh Wơu liền dẫn đội du kích men theo con suối nhỏ vòng ra phía sau. Đêm xuống, anh em đào hầm chông, giăng bẫy khắp lối mòn.
Rạng sáng hôm sau, toán lính địch vừa tiến vào bìa rừng thì liên tiếp sa xuống hầm chông. Tiếng la hét vang cả núi. Anh Wơu từ trên sườn đồi hô lớn rồi cùng du kích nổ súng. Địch hoảng loạn tháo chạy.
Sau trận ấy, bà con trong làng ai cũng nể phục anh Wơu. Không chỉ biết đánh giặc, anh còn thương dân lắm. Có gạo thì chia cho người đói, có muối cũng san cho từng nhà. Ban ngày đánh giặc, ban đêm anh lại đi từng nóc nhà động viên dân làng giữ vững niềm tin.
Tôi nhớ mãi một câu anh từng nói bên bếp lửa nhà rông:
‘Rừng còn thì làng còn. Người Tây Nguyên mình còn thì đất nước mình còn.’
Sau này hòa bình rồi, nhiều đồng đội đã mất, nhưng người làng Ia Pếch vẫn luôn nhắc tên anh Wơu như nhắc về một ngọn đuốc lớn giữa đại ngàn Tây Nguyên.”



