Ngọn Đuốc Giữa Đêm Trường Sơn
Cựu chiến binh Lê Quang Vinh, sinh ngày 15 tháng 7 năm 1951, quê quán xã Hưng Đạo, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, từng là chiến sĩ thanh niên xung phong phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông Vinh sinh ra trong một gia đình nghèo đông anh em. Tuổi thơ của ông gắn với những buổi cắt cỏ ven đê sông Hồng và những ngày phụ giúp cha mẹ ngoài đồng ruộng. Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, ông cùng nhiều thanh niên trong xã viết đơn tình nguyện lên đường năm 1970.
Sau thời gian huấn luyện, ông được giao nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải vào Nam. Công việc của thanh niên xung phong vô cùng nguy hiểm bởi bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Ông kể rằng những đêm trên Trường Sơn là ký ức không thể nào quên. Núi rừng tối đen, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mỗi khi xe vận tải hành quân qua trọng điểm, lực lượng thanh niên xung phong phải dùng đuốc hoặc đèn pin che kín ánh sáng để dẫn đường.
Một đêm mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bảo đảm cho đoàn xe chở đạn vượt qua một con dốc nguy hiểm vừa bị bom đánh hỏng. Mưa rừng xối xả khiến đất đỏ nhão nhoét, xe rất dễ lao xuống vực.
Trong lúc mọi người đang khẩn trương sửa đường, máy bay địch bất ngờ xuất hiện thả pháo sáng trắng rực cả cánh rừng. Đoàn xe buộc phải dừng lại giữa khu vực nguy hiểm.
Lúc ấy, người tiểu đội trưởng tên Nguyễn Văn Túc quê Phú Thọ đã cầm ngọn đuốc lao lên phía trước dẫn đường cho từng chiếc xe vượt dốc. Ánh lửa nhỏ giữa màn mưa đêm trở thành tín hiệu sống còn cho cả đoàn xe.
Ông Vinh xúc động kể lại:
“Bom nổ ngay hai bên đường nhưng anh Túc vẫn đứng đó, giơ cao ngọn đuốc cho xe đi qua. Không ai trong chúng tôi quên được hình ảnh ấy.”
Khi chiếc xe cuối cùng vừa vượt qua con dốc an toàn thì một quả bom rơi gần vị trí anh Túc đứng. Người tiểu đội trưởng dũng cảm ấy đã anh dũng hy sinh.
Đêm hôm đó, cả đơn vị lặng đi trong đau xót. Ngọn đuốc cháy dở được ông Vinh giữ lại như một kỷ vật suốt những năm tháng còn lại của chiến tranh.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Lê Quang Vinh trở về quê hương Hưng Yên. Dù cuộc sống thời bình còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.
Đến nay, mỗi dịp gặp mặt cựu thanh niên xung phong, ông lại kể cho thế hệ trẻ nghe về ngọn đuốc giữa đêm Trường Sơn – biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Ông thường nhắn nhủ:
“Tuổi trẻ hôm nay không phải cầm súng ra trận, nhưng phải biết sống có lý tưởng, biết cống hiến và giữ gìn hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”



