Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN ĐUỐC GIỮA ĐÈO AN KHÊ

Câu chuyện tái hiện hành động hy sinh anh dũng của Anh hùng Ngô Mây tại mặt trận đèo An Khê ngày 12/10/1947. Trước sự càn quét hung hãn của đội hình xe tăng địch, Ngô Mây – tiểu đội trưởng cảm tử – đã tình nguyện ôm khối bom tự tạo lao thẳng vào chiếc xe tăng đi đầu. Hành động quả cảm này đã tiêu diệt mục tiêu chủ chốt, gây hoảng loạn cho địch và tạo thời cơ vàng để đơn vị phản công, bẻ gãy đợt càn quét của Pháp. Sự hy sinh của anh đã trở thành biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước nồng nàn và tin

Thái Nguyên13/03/2026K21 KTDT kTPT, khoa kinh tế số (TRường ĐH kinh tế & QTKD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐUỐC GIỮA ĐÈO AN KHÊ

1. Thông tin lý lịch

  • Họ và tên: Ngô Mây (1922 – 1947).

  • Quê quán: Thôn Vân Hội, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định.

  • Chức vụ: Chiến sĩ thuộc Đại đội Quyết tử quân, Trung đoàn 94, Liên khu 5.

  • Danh hiệu: Được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (năm 1955).

  • 2. Bối cảnh lịch sử

    • Thời gian: Ngày 12 tháng 10 năm 1947.

  • Địa bàn: Mặt trận An Khê (Gia Lai ngày nay), nơi diễn ra những cuộc giao tranh ác liệt giữa quân dân ta và thực dân Pháp.

  • Tình thế: Pháp mở cuộc hành quân càn quét quy mô lớn lên vùng tự do Liên khu 5 hòng tiêu diệt chủ lực của ta. Xe tăng và thiết giáp địch càn lướt, gây ra nhiều khó khăn cho bộ đội địa phương trong những ngày đầu kháng chiến.

  • 3. Sự kiện hy sinh anh dũng

    • Diễn biến: Trong trận đánh chặn quân Pháp tại đèo An Khê, khi đội hình xe tăng địch ồ ạt tiến lên, uy hiếp trận địa, Ngô Mây – khi đó là tiểu đội trưởng cảm tử – đã tình nguyện ôm khối bom (loại bom tự tạo) lao thẳng vào chiếc xe tăng đi đầu của địch.

  • Hành động: Giữa làn đạn dày đặc, anh không hề nao núng, chọn đúng thời cơ xe tăng địch đi qua vị trí thuận lợi nhất rồi quả cảm lao tới. Một tiếng nổ lớn vang lên, xe tăng địch bị phá hủy, chặn đứng đà tiến công của toàn bộ đội hình địch phía sau.

  • Kết quả: Hành động của Ngô Mây làm quân địch hoảng loạn, tạo thời cơ cho đơn vị ta phản công, bẻ gãy đợt càn quét này.

  • 4. Ý nghĩa biểu tượng

    • Biểu tượng của tinh thần cảm tử: Hình ảnh Ngô Mây trở thành hiện thân sống động nhất cho lời thề "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh là tấm gương tiêu biểu cho sự hy sinh cao cả, đặt lợi ích dân tộc lên trên hết, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

  • Ngọn đuốc sống: Hành động của anh được ví như một "ngọn đuốc" tỏa sáng giữa đêm đen của những năm đầu kháng chiến, khích lệ tinh thần thép cho hàng vạn chiến sĩ khác trên khắp cả nước.

  • Nội dung

    Câu chuyện tái hiện hành động hy sinh anh dũng của Anh hùng Ngô Mây tại mặt trận đèo An Khê ngày 12/10/1947. Trước sự càn quét hung hãn của đội hình xe tăng địch, Ngô Mây – tiểu đội trưởng cảm tử – đã tình nguyện ôm khối bom tự tạo lao thẳng vào chiếc xe tăng đi đầu. Hành động quả cảm này đã tiêu diệt mục tiêu chủ chốt, gây hoảng loạn cho địch và tạo thời cơ vàng để đơn vị phản công, bẻ gãy đợt càn quét của Pháp. Sự hy sinh của anh đã trở thành biểu tượng bất tử cho lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của quân dân ta trong những ngày đầu kháng chiến chống thực dân Pháp.

    Bài Viết

    Tháng 10 năm 1947, gió chướng trên đèo An Khê gào thét dữ dội như muốn xé nát cánh rừng già. Thực dân Pháp, với mưu đồ đánh chiếm vùng tự do Liên khu 5, đã tung vào mặt trận này một binh đoàn cơ động với hàng chục xe tăng và xe thiết giáp gầm rú. Những "con quái vật" sắt thép ấy nghiền nát con đường mòn, phả ra luồng hơi nóng và bụi mù mịt, đe dọa trực tiếp đến vị trí chốt giữ của Đại đội Quyết tử quân.

    Ngô Mây, tiểu đội trưởng cảm tử, nằm nép mình trong hố chiến đấu. Trước mặt anh, những chiếc xe tăng của địch đang ầm ầm tiến tới, họng pháo vươn ra đen ngòm. Bộ binh địch núp sau lá chắn thép, vừa đi vừa xả súng không tiếc đạn. Vị trí của đơn vị anh đã bị lộ, tình thế vô cùng ngặt nghèo.

    Ngô Mây quay lại nhìn tiểu đội, ánh mắt anh bình thản như những ngày ngồi dưới gốc cây làng Vân Hội. Anh siết chặt khối bom tự tạo trong tay, giọng trầm nhưng chắc nịch: "Các đồng chí! Đừng để chúng tiến thêm một bước nữa."

    Một chiến sĩ trẻ trong tiểu đội run lên vì xúc động, nắm lấy tay anh: "Anh Mây, anh định làm gì? Để chúng tôi đi cùng anh!"

    Ngô Mây mỉm cười, cái nụ cười hiền hậu của chàng trai nông dân Bình Định: "Không, chỉ mình tôi là đủ. Nếu tôi không về, hãy tiếp tục chiến đấu cho đến người cuối cùng. Đây là mệnh lệnh của trái tim tôi!"

    Nói rồi, không đợi đồng đội kịp phản ứng, Ngô Mây bật dậy. Anh lao vọt ra khỏi chiến hào, băng qua mặt đường như một tia chớp. Giữa làn đạn như mưa sa của địch, anh chạy nhanh đến mức quân thù phải sững sờ. Tiếng súng đại liên từ xe tăng địch quét tới, cày tung lớp đất dưới chân, nhưng bóng hình nhỏ bé của người chiến sĩ cảm tử vẫn không hề nao núng.

    Anh chọn đúng thời cơ, khi chiếc xe tăng đi đầu tiến vào khúc ngoặt hẹp của đèo. Ngô Mây tung mình lên, gồng hết sức lực của tuổi trẻ, lao thẳng vào lòng chiếc "quái vật" sắt thép. Anh hét lớn, âm thanh ấy át cả tiếng gầm rú của động cơ: "Vì độc lập dân tộc! Tiến lên!"

    Ầm!

    Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé tan không gian núi rừng An Khê. Khối bom bùng nổ, biến Ngô Mây thành một ngọn đuốc rực sáng giữa chiến trường. Chiếc xe tăng địch trúng đạn, khựng lại rồi bốc cháy ngùn ngụt, chắn ngang con đường độc đạo.

    Đội hình xe tăng phía sau khựng lại trong hoảng loạn. Lính bộ binh địch bị bất ngờ, chúng dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy. Khói lửa mù mịt che lấp cả bầu trời, nhưng trong mắt những người lính quyết tử, ngọn lửa từ người đồng đội mình dường như chưa bao giờ tắt.

    Đại đội trưởng từ chiến hào đứng dậy, vung tay ra hiệu: "Xung phong! Trả thù cho đồng chí Ngô Mây!"

    Tiếng kèn xung phong đồng loạt vang lên. Đại đội của anh, như những tia chớp, lao thẳng vào đội hình đang rối loạn của địch. Trận càn của thực dân Pháp bị bẻ gãy hoàn toàn ngay tại chân đèo An Khê.

    Ngô Mây đã hóa thân thành đất mẹ, nhưng tên tuổi anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho lòng quả cảm của bao thế hệ. Anh là hiện thân rực rỡ nhất, bi tráng nhất của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" – một tinh thần mà bom đạn kẻ thù vĩnh viễn không bao giờ có thể dập tắt.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn