Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Ngọn Đuốc Giữa Hầm Đất”

Ông Trần Văn Khiêm từng là du kích hoạt động tại vùng đồng bằng Khu V trong giai đoạn chiến tranh ác liệt. Một đêm bị truy quét, ông đã dùng ngọn đuốc tự chế để đánh lạc hướng địch, cứu cả nhóm đồng đội đang ẩn trong hầm đất.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, vùng đồng bằng Khu V liên tục bị càn quét. Làng xóm bị kiểm soát gắt gao, ban ngày dân phải giả làm nông dân bình thường, ban đêm mới bí mật hoạt động.

Trần Văn Khiêm khi ấy hai mươi tuổi, là du kích địa phương, quen thuộc từng con mương, bờ ruộng trong vùng.

Một lần, tổ du kích của ông đang họp bí mật trong một căn hầm đất nhỏ thì bị địch phát hiện dấu vết. Tiếng chó sủa và tiếng bước chân quân lính ngày càng tiến gần.

Cả nhóm chỉ còn cách giữ im lặng tuyệt đối trong hầm. Không ai dám thở mạnh.

Bên ngoài, địch bắt đầu lùng sục từng bụi rậm, có dấu hiệu sẽ phát hiện đúng vị trí hầm.

Trong khoảnh khắc nguy cấp, ông Khiêm quyết định bò ra khỏi hầm, mang theo một bó rơm khô đã chuẩn bị sẵn.

Ông châm lửa, tạo thành một ngọn đuốc nhỏ rồi chạy ngược hướng gió qua cánh đồng trống.

Ánh lửa lập tức thu hút sự chú ý của toán lính. Chúng tưởng có người đang bỏ chạy nên lập tức đuổi theo.

Ông Khiêm vừa chạy vừa dập dấu vết, dẫn chúng đi xa khỏi khu vực hầm trú ẩn.

Khi đã chắc chắn đồng đội an toàn, ông tắt ngọn đuốc và lẩn vào một bụi rậm ven mương, nằm im suốt nhiều giờ.

Đến khi địch rút đi, ông mới quay lại căn hầm. Tất cả mọi người vẫn an toàn.

Sau này, ông Khiêm nói rằng ngọn đuốc hôm đó không phải để soi đường, mà là để đánh đổi sự chú ý của kẻ thù lấy sự sống của đồng đội.

Ông thường kể lại:

“Có những ánh sáng không để dẫn lối, mà để che giấu bóng tối cho người khác.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn