Ngọn đuốc giữa mưa bom
Đây là câu chuyện được kể lại bởi cựu thanh niên xung phong Phạm Bá Đồng, người từng trực tiếp làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông tại Ngã ba Đồng Lộc trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Câu chuyện tái hiện tinh thần kiên cường, ý chí vượt gian khổ của lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến lửa, nơi mỗi mét đường đều phải đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người trẻ tuổi.
Mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, ông Phạm Bá Đồng vẫn nhớ như in những ngày mưa bom bão đạn năm 1968. Ban ngày, máy bay Mỹ liên tục đánh phá, mặt đường bị cày xới thành những hố bom sâu hoắm. Đêm xuống, cả đơn vị lại lặng lẽ mang cuốc, xẻng, đá và đất ra san lấp, bảo đảm cho từng đoàn xe chở lương thực, vũ khí kịp thời chi viện cho chiến trường miền Nam.
Có lần, sau một trận ném bom dữ dội, cả đơn vị tưởng như không còn ai sống sót. Khi khói bụi vừa tan, mọi người lại gọi tên nhau trong màn đêm. Người bị thương được cõng vào hầm, người còn khỏe tiếp tục lao ra mặt đường. Ông Đồng kể rằng, không ai nghĩ đến sự sống hay cái chết của riêng mình, điều duy nhất họ nghĩ là phải thông đường trước khi trời sáng.
Ông vẫn nhớ hình ảnh những nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi, quần áo lấm lem bùn đất nhưng luôn động viên nhau bằng những câu hát. Tiếng cười, tiếng hát giữa chiến trường khiến mọi người có thêm nghị lực vượt qua hiểm nguy. Với họ, mỗi chuyến xe an toàn đi qua chính là một niềm vui và là động lực để tiếp tục bám trụ nơi tuyến lửa.
Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Đồng Lộc, nhưng tinh thần dũng cảm, sự hy sinh và lòng yêu nước của họ vẫn luôn được các thế hệ sau ghi nhớ. Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông Phạm Bá Đồng đều thắp một nén hương tưởng nhớ đồng đội và nhắn nhủ thế hệ trẻ hãy trân trọng hòa bình hôm nay, bởi đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh


