Ngọn đuốc giữa núi rừng
Đêm xuống rất nhanh ở núi rừng Lai Châu. Bóng tối phủ kín những con đường mòn ngoằn ngoèo giữa rừng già. Hôm ấy, một đoàn cán bộ cần băng qua bản để kịp liên lạc với đơn vị phía trước.
Không ai thông thuộc đường đi bằng người thanh niên trong bản. Anh xung phong dẫn đường. Trên tay anh là một ngọn đuốc nhỏ – ánh sáng duy nhất giữa đêm đen dày đặc.
Con đường càng lúc càng hiểm trở. Gió rít qua từng tán cây, tiếng thú rừng vọng lại khiến không khí càng thêm căng thẳng. Nhưng ánh đuốc vẫn bập bùng phía trước, như một niềm tin dẫn lối.
Bất ngờ, từ xa xuất hiện ánh đèn của địch. Nếu tiếp tục, cả đoàn sẽ bị phát hiện.
Người thanh niên dừng lại, quay về phía cán bộ, nói rất khẽ:
👉 “Các anh rẽ theo lối này, đi nhanh lên. Tôi sẽ đi hướng khác.”
Chưa kịp để ai phản ứng, anh quay người chạy về phía có ánh sáng, cố tình giơ cao ngọn đuốc. Địch lập tức chú ý và đuổi theo.
Còn đoàn cán bộ, nhờ sự hy sinh ấy, đã an toàn vượt qua khu rừng.
Đêm đó, ngọn đuốc tắt giữa núi rừng. Nhưng câu chuyện về người thanh niên đã trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt trong lòng người dân bản.



