Ngọn đuốc giữa rừng Pác Pó
Giữa núi rừng Việt Bắc những năm đất nước còn chìm trong đêm dài nô lệ, có một con người gầy gò, áo nâu sờn vai, ngày ngày lặng lẽ bước đi trên những lối mòn đá sắc. Đó là Bác Hồ. Không súng đạn trong tay, không ngai vàng quyền lực, Bác mang theo một thứ vũ khí bền bỉ hơn tất cả: niềm tin vào nhân dân và con đường cách mạng đúng đắn.
Những ngày ở Pác Bó, Bác sống trong hang đá lạnh, ăn cháo bẹ rau măng, làm việc bên bàn đá thô sơ. Nhưng chính từ nơi tưởng chừng nghèo khó ấy, Bác đã nhìn thấy tương lai của cả dân tộc. Mỗi buổi sớm, Bác cùng các cán bộ bàn bạc việc nước, phân tích thời cuộc, chỉ ra rằng: muốn giành độc lập, phải dựa vào sức dân, phải giác ngộ quần chúng, phải kiên trì con đường cách mạng vô sản. Lời Bác nói không cao siêu, mà giản dị như hơi thở: “Việc gì có lợi cho dân, ta hết sức làm.”
Có lần, giữa lúc tình hình vô cùng nguy hiểm, nhiều người lo lắng, dao động. Bác vẫn bình thản, ánh mắt sáng và giọng nói trầm ấm: “Cách mạng là sự nghiệp của nhân dân. Dân còn, nước còn. Chúng ta nhất định thắng.” Chính sự điềm tĩnh ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những con người đang đứng trước ranh giới của sợ hãi và hy sinh.
Từ hang đá Pác Bó, ngọn lửa cách mạng âm thầm lan đi khắp núi rừng, về đồng bằng, ra phố thị. Bác không đi trước bằng tiếng hô vang, mà dẫn lối bằng tấm gương sống, bằng trí tuệ sáng suốt và lòng yêu nước sâu nặng. Con đường Bác chọn là con đường gian nan, nhưng là con đường đưa dân tộc thoát khỏi xiềng xích nô lệ.
Và rồi, mùa thu năm 1945, khi độc lập vang lên giữa quảng trường Ba Đình, người ta hiểu rằng: chiến thắng cách mạng không chỉ đến từ súng đạn, mà bắt đầu từ những bước chân lặng lẽ của Bác năm . Bác Hồ đã không chỉ dẫn đường cho cách mạng đi đến thắng lợi, mà còn để lại cho dân tộc một bài học lớn: muốn đi tới tương lai, phải bắt đầu từ niềm tin vào nhân dân và lý tưởng không bao giờ đổi thay.



