NGỌN ĐUỐC Ở XÓM BẦU – NGƯỜI GIÀ GIỮ KHO LƯƠNG TRONG ĐÊM MƯA BÃO
Năm 1949, khi quân ta đang chuẩn bị mở đợt hoạt động ở vùng hữu ngạn sông Hồng, Thư Trì được giao nhiệm vụ giữ an toàn kho lương đặt tạm tại xóm Bầu. Người trông kho là cụ Bảy Liễu, đã gần 70 tuổi nhưng nhanh nhẹn, mắt tinh như mèo.
Đêm 14 tháng Chạp, mưa tầm tã, gió bấc thổi quần quật khiến bờ đê Kênh Thái như muốn vỡ. Cụ Bảy Liễu cầm ngọn đuốc, một mình đi kiểm tra. Gió mạnh đến nỗi tay cụ run, lửa tắt phụt rồi lại được cụ che áo mà nhóm lên. Trời tối đen, nước triều lên chạm gần mép sân kho. Cụ lội nước, chống cọc, buộc dây, xếp bao tải chống tràn.
Đến nửa đêm, cụ nghe tiếng động lạ. Dưới bóng mưa như sương trắng, có vài bóng người lặng lẽ tiến lại. Cụ hiểu ngay: địch đang định đánh úp kho. Cụ tắt đuốc, nấp sau mấy bao lúa, tim đập thình thịch. Khi bọn lính mò tới cánh cửa, cụ bất ngờ thổi còi báo động, rồi dùng cây gậy dài quật mạnh làm tên lính đi đầu ngã nhào. Tiếng còi làm dân xóm Bầu và đội tự vệ ào đến kịp thời.
Khi kho lương được giữ an toàn, mọi người thấy cụ ướt sũng, môi tím bầm, tay vẫn siết chặt cái gậy. Ai cũng nghẹn lại. Cụ chỉ nói:
— “Lúa của bộ đội còn, là Thư Trì còn.”



