Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn đuốc sáng của lòng yêu nước nơi đất Vị Thủy

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Cần Thơ21/11/2025Hồ Thị Kiều Đoan (Đoàn xã Vị Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh những người mẹ Việt Nam anh hùng luôn hiện lên mộc mạc mà vĩ đại. Đó không chỉ là những câu chuyện của quá khứ, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay. Với tôi – một đoàn viên thanh niên xã Vị Thủy – câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Hồ Thị Nhàn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự kiên cường, và hơn hết là về sự hy sinh âm thầm mà cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Mẹ Hồ Thị Nhàn sinh ra và lớn lên trên vùng đất Vị Thủy giàu truyền thống cách mạng. Từ năm 1922, mẹ gắn bó cuộc đời mình với chồng là ông Trần Văn Thọ, một chiến sĩ kiên trung, từng giữ chức Xã đội trưởng trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong những năm tháng ác liệt ấy, gia đình mẹ trở thành điểm tựa quan trọng của phong trào cách mạng địa phương. Căn nhà nhỏ giữa xã Vị Thủy không chỉ là nơi quây quần của gia đình, mà còn là nơi nuôi chứa, che chở an toàn cho nhiều cán bộ, chiến sĩ hoạt động bí mật.

Bản thân mẹ cũng tham gia Hội Mẹ chiến sĩ xã Vĩnh Tường cũ, góp phần nuôi quân, chăm sóc thương bệnh binh, chuyển tài liệu và làm hậu phương vững chắc cho lực lượng cách mạng. Mẹ lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ hy sinh, như dòng nước ngầm nuôi lớn những mầm xanh cách mạng.

Cuộc đời mẹ là chuỗi những mất mát không thể đo đếm. Năm 1963, chồng mẹ qua đời sau nhiều năm hoạt động gian khổ. Nỗi đau chưa nguôi ngoai, thì chiến tranh lại cướp mất hai người con trai – hai niềm hy vọng lớn của mẹ.

Người con thứ tư – Liệt sĩ Trần Văn Tư, sinh năm 1925, nhập ngũ ngày 20/7/1954. Anh là Thiếu úy, Trung đội trưởng của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong một trận đánh đồn, anh anh dũng hy sinh ngày 20/02/1969 tại đồn Vĩnh Tường, xã Vị Thắng. Sự ra đi của anh khiến gia đình và đồng đội không nguôi thương tiếc, nhưng anh đã chọn ngã xuống giữa thời khắc đẹp nhất của đời người – khi lý tưởng và tinh thần cống hiến đang rực cháy nhất.

Người con thứ bảy – Liệt sĩ Trần Văn Vĩnh, sinh năm 1936, là Xã đội trưởng xã Vị Thủy cũ. Anh tham gia cách mạng ngày 20/10/1957 và hy sinh ngày 02/4/1964 khi chống địch càn quét tại ấp 7, xã Vị Thắng. Anh là người chỉ huy mưu trí, gan dạ, từng tham gia nhiều trận đánh quan trọng ở Vị Thủy. Dù tuổi đời còn trẻ, nhưng anh đã kịp để lại tấm gương sáng về tinh thần chiến đấu quả cảm.

Hai người con, hai cuộc đời, hai trang sử đỏ. Mỗi lần các anh được nhắc đến, mẹ lại lặng im. Nỗi đau mất con không lời nào diễn tả hết, nhưng mẹ vẫn cắn răng chịu đựng, tiếp tục làm hậu phương cho cách mạng. Sự mất mát ấy không làm mẹ lùi bước; ngược lại, càng làm mẹ thêm kiên cường, thêm gắn bó với sự nghiệp giải phóng quê hương.

Ngày 06/7/1993, mẹ Hồ Thị Nhàn rời cõi đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho gia đình, họ hàng và bà con lối xóm. Đến 12/3/2014, Nhà nước truy tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – sự tri ân thiêng liêng đối với những hi sinh thầm lặng mà vĩ đại của mẹ. Hiện nay, mẹ được thờ phụng trang trọng tại ấp 5, xã Vị Thủy, thành phố Cần Thơ.

Là thanh niên hôm nay, khi đứng trước bàn thờ mẹ, tôi cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết rằng: độc lập hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và nước mắt của bao thế hệ cha anh.

Những người mẹ như mẹ Nhàn đã nuôi lớn ý chí của dân tộc bằng chính xương thịt của mình. Họ không ra chiến trường, nhưng mỗi mất mát nơi hậu phương đều là một phần xương sống của cuộc kháng chiến.

Tuổi trẻ xã Vị Thủy chúng tôi may mắn được sống trong hòa bình, nhưng điều đó không cho phép chúng tôi lãng quên. Ngọn lửa từ mẹ thôi thúc chúng tôi phải sống đẹp hơn, trách nhiệm hơn; phải rèn luyện đạo đức, học tập tốt, cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương; phải tiếp tục gìn giữ truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”; phải thắp lên ngọn lửa tri ân trong từng hành động nhỏ: thăm gia đình chính sách, chăm sóc Mẹ Việt Nam anh hùng, làm công trình thanh niên vì cộng đồng…

Câu chuyện về mẹ Hồ Thị Nhàn không chỉ là ký ức của quá khứ, mà là lời nhắc nhở sống động cho thanh niên hôm nay: Làm người trẻ không chỉ để sống, mà để cống hiến. Không chỉ để hưởng thụ hòa bình, mà để giữ lấy hòa bình.

Mẹ đã đi xa, nhưng ký ức về mẹ, tinh thần của mẹ, ngọn lửa của mẹ… vẫn cháy mãi trong trái tim của mỗi đoàn viên xã Vị Thủy. Chính từ những câu chuyện như của mẹ, chúng tôi có thêm niềm tin để tiếp tục bước tới, để xây dựng quê hương giàu đẹp, để góp phần viết tiếp trang sử vàng bằng khát vọng và trí tuệ của tuổi trẻ hôm nay. Mẹ không chỉ là mẹ của riêng gia đình mình. Mẹ là mẹ của cả quê hương, của cả dân tộc. Mẹ bất tử trong lòng Tổ quốc – và trong trái tim tuổi trẻ chúng con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn