Ngọn đuốc sáng ngời của người chiến sĩ dũng cảm
Ngược dòng thời gian về những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ tại chiến trường Đông Bắc, có một nhà văn trẻ tuổi đã biến cuộc đời mình thành một bài ký sự oanh liệt nhất. Đó là Trần Đăng (Đặng Trần Đăng, 1921 - 1950).Trần Đăng vốn là một trí thức Hà Nội lãng mạn, tốt nghiệp tú tài toàn phần trường Bưởi. Khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, anh dứt khoát rời xa cuộc sống đô thành, đầu quân vào bộ đội vệ quốc quân. Đi dọc các chiến dịch biên giới, Trần Đăng không chọn ngồi ở tuyến sau để nghe kể lại, anh luôn là người xông lên đầu tiên cùng bộ đội xung kích, vừa cầm súng chiến đấu như một dũng sĩ, vừa cầm bút ghi lại hơi thở nóng hổi của chiến trường.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng kháng chiến chống Pháp gian khổ tại chiến trường Đông Bắc, có một nhà văn trẻ tuổi đã biến cuộc đời mình thành một bài ký sự oanh liệt nhất. Đó là Trần Đăng (Đặng Trần Đăng, 1921 - 1950).
Trần Đăng vốn là một trí thức Hà Nội lãng mạn, tốt nghiệp tú tài toàn phần trường Bưởi. Khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, anh dứt khoát rời xa cuộc sống đô thành, đầu quân vào bộ đội vệ quốc quân. Đi dọc các chiến dịch biên giới, Trần Đăng không chọn ngồi ở tuyến sau để nghe kể lại, anh luôn là người xông lên đầu tiên cùng bộ đội xung kích, vừa cầm súng chiến đấu như một dũng sĩ, vừa cầm bút ghi lại hơi thở nóng hổi của chiến trường.
Tác phẩm truyền lửa mạnh mẽ nhất của anh chính là các truyện ký “Trận Phố Ràng”, “Một lần tới thủ đô”. Qua ngòi bút sực nức mùi thuốc súng của Trần Đăng, hình ảnh người chiến sĩ vệ quốc quân hiện lên không phải là những anh hùng thần thánh hóa, mà là những con người bình dị, có sợ hãi, có gian khổ nhưng khi có lệnh xung phong là bất chấp tất cả để lao lên. Đêm ngày 26/12/1950, trong chiến dịch Trung Du, nhà văn Trần Đăng đã anh dũng hy sinh khi đang bám sát một mũi tiến công của bộ đội tại Bắc Giang. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 29, để lại ngọn lửa truyền đi thông điệp đanh thép cho giới văn nghệ sĩ: Muốn viết được trang văn có máu, nhà văn phải dám đổ máu cùng nhân dân.


