NGỌN ĐUỐC SÁNG NGỜI LÝ TỰ TRỌNG
Trong dòng chảy thăng trầm và hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ký ức về những "thời hoa lửa" thì chưa bao giờ tắt trong tâm mỗi người dân. Đó là một thời đại hoàng kim của lòng yêu nước, nơi hàng triệu tâm hồn thanh niên Việt Nam đã gác lại bút nghiên, gác lại những hoài bão cá nhân để “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phới phới dậy tương lai”. Có những con người đã bước vào cuộc chiến ấy bằng tất cả sự hồn nhiên của tuổi trẻ, nhưng lại bước ra bằng những chiến công làm kinh thiên động địa và sự hy sinh hiên ngang hóa thành bất tử. Một trong những biểu tượng rực rỡ, một huyền thoại sống động, người thiếu niên cộng sản đầu tiên của nước nhà chính là Anh hùng liệt sĩ Lý Tự Trọng. Câu chuyện về cuộc đời ông không chỉ là một chương sử vàng thiêng liêng, mà còn là ngọn lửa thắp sáng lý tưởng cách mạng cho muôn thế hệ thanh niên hôm nay.
Năm 1929, Lý Tự Trọng được giao nhiệm vụ về nước hoạt động tại Sài Gòn – Chợ Lớn, nơi được ví như "chảo lửa" khốc liệt nhất của cuộc chiến mật thám lúc bấy giờ. Trên cương vị là chiến sĩ liên lạc của Trung ương Đảng, ông giữ một vị trí yết hầu chiến lược huyết mạch, có nhiệm vụ vận chuyển thư từ, tài liệu bí mật, đồng thời tổ chức và gây dựng phong trào Đoàn Thanh niên Cộng sản. Dưới vỏ bọc của một người nhặt than ở bến cảng, một người lao động nghèo khổ, Lý Tự Trọng đã dùng chính trí tuệ, sự mưu trí và gan dạ của con người Việt Nam để đối đầu với mạng lưới mật thám dày đặc của thực dân Pháp. Ông tự mình mày mò, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ, vượt qua mọi sự bủa vây gắt gao của kẻ thù để bảo vệ mạch máu thông tin thông suốt cho cách mạng, đưa đón các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng di chuyển an toàn.
Bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời hoạt động của ông diễn ra vào ngày 8 tháng 2 năm 1931, tại một buổi mít tinh chớp nhoáng ở quảng trường Laregnère (Sài Gòn). Để bảo vệ đồng chí diễn thuyết trước sự đàn áp, vây bắt điên cuồng của giặc, Lý Tự Trọng đã không hề do dự, dũng cảm rút súng bắn chết tên thanh tra mật thám khét tiếng hung bạo Le Grand rồi bị giặc bắt ngay sau đó. Trong lao tù thực dân, dù phải chịu đựng những trận đòn roi, tra tấn dã man đến "thừa chết thiếu sống", người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi vẫn giữ vững khí tiết. Chúng dùng mọi nhục hình thảm khốc nhằm bắt ông khai ra tổ chức, nhưng thứ duy nhất kẻ thù nhận được chỉ là cái nhìn kiên định và sự im lặng thép đầy kiêu hãnh của anh.
Nhận thấy không thể khuất phục nổi tinh thần người chiến sĩ trẻ, thực dân Pháp đã mở một phiên tòa đại hình để kết án tử hình ông. Tại tòa án thực dân, trước những lời bôi nhọ và cái nhìn hạ thấp của kẻ thù đối với tuổi đời thanh niên, ông đã dõng dạc ngắt lời tên quan tòa bằng câu nói đi vào lịch sử, trở thành kim chỉ nam cho muôn đời sau: "Tôi hành động không phải là vô ý thức, tôi hành động để tiêu diệt bọn thực dân Pháp, giành lại độc lập cho xứ sở. Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác!". Vào rạng sáng ngày 21 tháng 11 năm 1931, đứng trước máy chém khi mới vừa bước sang tuổi 17, anh không cho giặc bịt mắt, hiên ngang nhìn thẳng vào kẻ thù, dùng hết sức lực cuối cùng để hát vang bài Quốc tế ca và hô lớn: "Việt Nam độc lập muôn năm!". Sự hy sinh quả cảm của Anh hùng Lý Tự Trọng chính là minh chứng hùng hồn cho tinh thần "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh", trở thành ngọn đuốc rực sáng cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào cách mạng của toàn dân tộc.
Đọc và lật giở từng trang cuộc đời của Anh hùng liệt sĩ Lý Tự Trọng, trong lòng em trào dâng một niềm tự hào kiêu hãnh xen lẫn sự xúc động sâu sắc. "Thời hoa lửa" của thế hệ ông là những năm tháng sống không có sự tính toán thiệt hơn, không mưu cầu lợi ích cá nhân, sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống vì hai chữ độc lập thiêng liêng. Cuộc đời ông chính là một bài học giáo dục sâu sắc nhất, trực quan nhất về lòng yêu nước và ý chí vượt khó vô hạn. Tham gia cuộc thi viết này, em nhận thức sâu sắc rằng, hòa bình mà thế hệ chúng em đang được thừa hưởng ngày hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được đổi bằng xương máu, bằng nước mắt và tuổi trẻ của những người đi trước như anh hùng Lý Tự Trọng. Mỗi trang sách chúng em đang đọc dưới mái trường yên bình, mỗi ước mơ chúng em đang tự do theo đuổi đều mang hình bóng của những người đã ngã xuống. Là những người con của thế hệ tương lai, chúng em nguyện biến lòng biết ơn thành hành động: ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng và tích cực tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa tại địa phương. Ngọn đuốc kiên cường, lý tưởng sống cao đẹp và câu tuyên ngôn bất hủ của Anh hùng Lý Tự Trọng sẽ mãi là kim chỉ nam soi sáng, thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay vững vàng bước tiếp trên con đường xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh và vững bền trước mọi sóng gió.



