ngon duoc song
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, có những câu chuyện giản dị nhưng lại khiến người nghe không khỏi xúc động. “Lá thư chưa gửi” là một câu chuyện như thế.
Ở một đơn vị ngoài mặt trận, có một người lính trẻ rất hiếu thảo. Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi, anh lại lấy giấy bút ra viết thư về cho mẹ. Những dòng chữ mộc mạc kể về cuộc sống nơi chiến trường, về đồng đội, và cả những lời hỏi thăm đầy yêu thương.
Một buổi chiều, sau trận chiến ác liệt, anh ngồi dưới gốc cây, cẩn thận viết thư:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Ngày chiến thắng, con sẽ về…”.
Bức thư chưa kịp viết xong thì đơn vị nhận lệnh khẩn cấp. Anh vội gấp lại, nhét vào túi áo rồi lên đường làm nhiệm vụ.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Trong lúc chiến đấu dũng cảm, người lính ấy đã anh dũng hy sinh.
Sau trận đánh, đồng đội tìm thấy trong túi áo anh một lá thư còn dang dở, giấy đã nhàu, thấm cả mồ hôi và máu. Những dòng chữ chưa trọn vẹn như vẫn còn đó tình yêu thương dành cho mẹ.
Lá thư ấy được đồng đội giữ gìn cẩn thận và gửi về quê hương. Khi nhận được, mẹ anh đã ôm lá thư vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi… Nhưng trong nỗi đau ấy là niềm tự hào vô hạn về người con đã hy sinh vì Tổ quốc.



