Cựu chiến binh

Ngọn đuốc sống của cánh rừng"

Ngọn đuốc sống của cánh rừng"

Hải Phòng09/03/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, rừng miền Đông Nam Bộ già cỗi và câm lặng dưới những trận mưa hóa chất, nhưng sâu trong lòng nó, một mạch máu ngầm vẫn chảy. Đó là con đường giao liên.

Mận mười tám tuổi, dáng người nhỏ thốn nhưng đôi chân thì nhanh như sóc. Nhiệm vụ của cô là "ngọn đuốc sống" của đại đội giao liên Z10. Giữa những đêm rừng đen đặc như hũ nút, nơi mà một ánh đèn pin cũng có thể kéo theo cả một loạt pháo tọa độ, Mận và đồng đội phải dẫn quân bằng những cách không ai ngờ tới.Đêm ấy, đơn vị pháo binh cần vượt qua "tọa độ chết" – một thung lũng trống trải bị máy bay trinh sát soi mói liên tục. Trời mưa tầm tã, đường trơn trượt, chỉ cần một chiếc xe thồ chệch bánh hay một bước chân lỡ nhịp, cả đội hình sẽ tan xác."Mận, tối nay không được dùng đèn dầu hỏa, tụi nó thả pháo sáng liên tục," anh đại đội trưởng thì thầm, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ.Mận gật đầu. Cô lục trong túi áo ra những mảnh gỗ mục phát quang (lân tinh) nhặt được từ những gốc cây cổ thụ bị bom đánh đổ. Cô đính chúng dọc sau lưng áo trấn thủ của mình và cắm thêm vài mảnh trên các gốc cây đánh dấu ngã rẽ. Trong bóng đêm, những đốm sáng xanh nhạt, lân tinh ấy hiện lên như những con đom đóm rừng, dìu dắt đoàn quân đi tới.Nhưng trận địa thay đổi nhanh hơn tính toán. Một tiếng "oành" xé toạc màn đêm. Pháo bầy dội xuống. Khói bom mù mịt lấp mất những dấu vết lân tinh mỏng manh. Đoàn quân phía sau bắt đầu rối loạn, tiếng xích xe pháo nghiến trên đá hộc khựng lại."Mất dấu rồi!" – tiếng ai đó kêu lên trong gió rít.Mận đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Cô biết nếu không tìm được lối ra ngay lúc này, cả đơn vị sẽ bị phơi mình dưới ánh pháo sáng của địch sắp thả. Không do dự, Mận chạy ngược lại phía làn đạn. Cô không dùng gỗ mục nữa. Cô quấn dải lụa trắng – kỷ vật của mẹ – lên cánh tay, rồi vẩy thứ dầu hỏa ít ỏi còn lại vào một cành củi khô.Cái bóng nhỏ bé của cô chạy phăm phăm trên vách đá. Mỗi khi ánh chớp của quả đạn lóe lên, người ta lại thấy bóng cô gái như một cánh chim lạc giữa bão tố, vẫy gọi đoàn quân. Khi lửa bùng lên trên tay Mận, cô không đứng yên một chỗ. Cô biến mình thành một ngọn đuốc di động, chạy theo đường zích zắc để lừa hướng pháo địch, đồng thời soi rõ cái miệng vực nguy hiểm cho anh em vượt qua."Theo hướng ngọn lửa! Đi mau!" – Tiếng chỉ huy đanh thép vang lên.Đoàn quân đi qua, những nòng pháo vươn cao vượt khỏi vùng nguy hiểm. Khi quả pháo sáng cuối cùng vụt tắt trên bầu trời, ngọn đuốc của Mận cũng lịm dần. Người ta tìm thấy cô nằm bên bìa rừng, bờ vai bị mảnh sẹo của đá găm vào, chiếc áo trấn thủ rách mướp nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn về phía con đường vừa thông suốt.Mận không hy sinh đêm đó, nhưng cánh tay trái của cô mãi mãi mang vết sẹo hằn sâu của lửa và đá. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, những cựu binh năm ấy vẫn kể cho con cháu nghe về một "ngọn đuốc sống" không phải tự thiêu để hy sinh, mà là ngọn đuốc chạy đua với thần chết để giữ lấy sự sống cho đồng đội.Giữa cánh rừng đại ngàn, ngọn đuốc ấy chưa bao giờ tắt. Nó đã hóa thành màu hoa sim đỏ, thành màu xanh của lá, và thành ánh sáng trong trái tim của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn