NGỌN ĐUỐC SỐNG CỦA HỌC SINH, SINH VIÊN
Lịch sử không chỉ được viết ở chiến trường, nó còn được viết trên những con phố Sài Gòn bởi những người cầm bút, cầm sách. Trần Văn Ơn – người học sinh mang linh hồn của một chiến sĩ – đã ngã xuống khi chưa kịp cầm tấm bằng tốt nghiệp, nhưng tên anh đã trở thành tên của một ngày hội lớn. Anh là minh chứng cho việc tuổi trẻ học đường chưa bao giờ đứng ngoài vận mệnh dân tộc.
rần Văn Ơn sinh năm 1931 tại xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Anh là học sinh trường Pétrus Ký (nay là trường Lê Hồng Phong, TP.HCM). Giỏi cả về học thuật lẫn thể thao, anh Ơn còn là một cán bộ đoàn năng nổ, là hạt nhân của phong trào học sinh yêu nước tại Sài Gòn những năm 1950. Sống giữa lòng đô thị bị chiếm đóng, anh không chọn sự an phận để có một tương lai giàu sang, mà chọn dấn thân vào các hoạt động bí mật, vận động bạn bè xuống đường đòi quyền lợi cho học sinh và phản đối thực dân Pháp.
Ngày 9/1/1950, hơn 2.000 học sinh, sinh viên Sài Gòn kéo đến dinh Thủ hiến Nam phần đòi thả những học sinh bị bắt. Thực dân Pháp đã đàn áp dã man bằng dùi cui, súng trường và vòi rồng. Giữa làn đạn, Trần Văn Ơn đã hiên ngang tiến lên phía trước để che chở cho các bạn nữ và những học sinh nhỏ tuổi hơn. Một viên đạn đã xuyên qua ngực anh. Anh ngã xuống, nhưng cái chết ấy đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù trên khắp cả nước. Đám tang của anh sau đó trở thành cuộc biểu tình khổng lồ với hơn 300.000 người tham gia, biến ngày 9/1 trở thành Ngày truyền thống Học sinh, Sinh viên Việt Nam.
Trần Văn Ơn đã ngã xuống khi tuổi thanh xuân đẹp nhất đang đón đợi. Anh nhắc nhở sinh viên hôm nay: Học tập không chỉ là để kiếm sống, mà là để có tiếng nói bảo vệ lẽ phải. Trong thời đại thông tin, "xuống đường" của người trẻ có thể là đấu tranh trên không gian mạng chống lại tin giả, bảo vệ chủ quyền văn hóa. Hãy học với tâm thế của một người sẵn sàng cống hiến, để tri thức không chỉ nằm trong vở mà thực sự có ích cho đất nước.



